Thông Tin

Bài 10

LÁ THƯ VIẾT TỪ LÀNG MAI-PARIS

                     Xóm Hạ-Chùa Cam Lộ- Làng Mai PARIS  ngày  01/01/2012

Ba mạ kính thương!

Thế là chỉ còn mười ngày nữa thôi năm mới sẽ đến gõ cửa từng nhà. Nhanh thật ba mạ hỉ! Thoáng một cái vậy mà đã tám mùa Xuân trôi qua con không cùng nhà mình đón tết rồi!

Bên đó, nhà mình chuẩn bị Tết đến đâu rồi ba mạ! Những cây mai trước nhà giờ này đã được lặt lá chưa? Mấy cái lư hương chắc chuẩn bị được thay đất mới rồi ba hỉ? Còn bộ lư đồng nữa, ba mạ có nhờ ai đánh lại chưa? Năm nay ba mạ có định đánh vẹc-ni lại bàn thờ, bộ ghế, …không vậy? Nhà mình chắc vẫn gói bánh tét bánh chưng như mọi năm vậy ba mạ hỉ! Ba mạ biết không, mỗi khi cùng mấy chị em ở trong chùa chuẩn bị đón Tết con thường nhớ lại không khí nhộn nhịp, ấm cúng, quây quần của nhà mình lúc đón Xuân về. Con nhớ những buổi gói bánh tét bánh chưng và cả lúc nấu bánh  bên bếp lửa nữa. Con nhớ những đêm ba mươi thức cùng ba mạ đón giao thừa rồi đi chùa hái lộc đầu năm…

Ở bên này đang vào cuối đông nên trời khá lạnh. Nhiệt độ dưới O là chuyện thường ngày, có hôm tuyết rơi  trắng xóa khắp mọi nơi, có hôm thì đóng băng luôn và những lúc như thế hồ sen được phủ một lớp băng dày chúng con có thể lên đứng trên đó chơi được ba mạ ạ! Tuy vậy không khí chuẩn bị đón Tết ở chùa vẫn nhộn nhịp, tưng bừng lắm ba mạ! Ba mạ biết không, vừa rồi trong dịp Tết tây và No-en người Việt ở khắp mọi nơi từ châu Âu, châu Mĩ về Làng đông lắm. Có lẽ, tại được nghỉ nên họ có dư thời gian để đến Làng tham dự đón No-en và Tết tây cùng quý thầy quý sư cô và thiền sinh Tây phương. Trong ngày No-en, khi cả một ngàn người cùng rước nến (một người cầm trên tay một cây nến) từ tháp chuông đại hồng vào đến thiền đường trong im lặng và quay trở về với từng bước chân tiếp xúc với Tổ  tiên trong mình họ cảm động lắm ba à. Họ bảo như thấy lại được hình ảnh ngày vía Bụt A Di Đà khi còn ở Việt Nam, chỉ có khác ở chỗ xưa niệm danh hiệu Bụt còn bây giờ niệm bước chân và hơi thở. Còn hôm  đón Tết tây thì ai cũng khóc cả! Bởi cả ngày hôm đó họ được nói chuyện bằng tiếng Việt, được ăn cơm Việt Nam, được đi rong chơi trong những bụi trúc vàng những lùm tre xanh, được thăm hồ sen, thăm vườn rau với đủ các loại rau mang hương vị quê nhà: từ ớt, ngò, sả, kiệu, rau răm, rau quế, tía tô, kinh giới đến rau má, mồng tơi, cải,…Đến tối (lúc 12 giờ khuya) lại được cùng tham dự buổi lễ trong thiền đường với hai hàng y hậu rực vàng của gần hai trăm vị xuất sĩ cùng tiếng chuông trống Bát Nhã được thỉnh lên nữa. Đã vậy còn viết lời phát nguyện đầu năm rồi bỏ vào chuông để đốt dâng tấm lòng của mình lên chư Bụt, chư vị Bồ tát và ông bà tổ tiên nữa.  Ba mạ biết không, có những vị người Việt Nam mà lập gia đình với người nước ngoài dễ thương lắm. Mỗi khi về Làng  họ gọi đi thăm nội (nếu là con trai), hoặc thăm ngoại (nếu là con gái), hay về nội về ngoại ăn tết. Họ xem Làng như quê hương Việt Nam của mình vậy đó !

Nhà mình năm nay có còn gói bánh, làm mứt gừng,.. không vậy ba mạ? Bên ni quý thầy quý sư cô đang chuẩn bị đón xuân về với bao hương vị, những nét đặc sắc của quê hương. Nào là nhóm làm báo mừng Xuân, nhóm thì làm chõng tre để Thầy bình thơ cuối năm, nhóm thì làm pháo làm câu đối, nhóm tổ chức đóng kịch về Táo, nhóm thì lo các câu Kiều để bói Kiều đầu năm rồi còn múa lân, chặt mai (mận ở đây có hoa màu trắng, màu hồng nở vào mùa xuân như hoa mai, hoa đào ở Việt Nam vậy), làm cổng để đón Tết nữa. Tất nhiên là việc gói bánh chưng bánh tét, làm  dưa món, đồ chua ngọt, chao, mứt gừng, mứt dừa,… và dựng nêu trong ngày Tết thì không thể nào thiếu được rồi. Những vị thiền sinh Tây phương đến tham dự ba tháng An cư kiết đông với quý thầy quý sư cô cũng háo hức tham gia vào việc chuẩn bị đón Tết lắm mạ à, còn người Việt thì khỏi nói, họ như đang trở về nhà mình cùng người thân chuẩn bị đón Xuân vậy. Tuy ở trời Tây nhưng lại ở trong chùa, với lại Thầy con muốn

mang văn hóa, phong tục Việt Nam về lại với những người con Việt xa xứ và cũng để giới thiệu cho người phương Tây biết đến phong tục nước mình nên Tết ở đây chẳng khác gì ở nhà cả ba mạ à, có khi còn đậm hồn quê hơn ở nhà mình nữa. Con vẫn đi hái lộc đầu năm, đi chúc Tết, thăm người thân, (hì hì…, người thân của con ở đây là Thầy con, là sư cha sư mẹ, sư anh sư chị sư em trong mái nhà tâm linh đó), và được nhận lì xì như xưa vậy đó!

Ba mạ biết không, thường trong những ngày Tết (âm lịch) sinh viên về Làng đông lắm. Các em đa số từ Việt Nam đi du học ở Pháp, Bỉ, Đức hay cả ở Thụy Điển nữa. Có lẽ khi về Làng đón Tết, quây quần bên quý thầy quý sư cô gói bánh, nấu bánh, bói Kiều,… các em có được sự bình an hơn và tìm lại được hơi ấm của gia đình khi ở xứ người trong mùa Đông giá lạnh. Mấy em thường có được những buổi giao lưu với quý thầy quý sư cô để kể về những khó khăn, những thao thức, ước mơ của mình trong những lần ngồi uống trà chung. Trong số những người đến với Làng trong dịp Tết con thương nhất những em người Việt nhưng được làm con nuôi cho người nước ngoài từ thuở còn nhỏ. Mấy em về Làng để tìm về nguồn cội, tìm văn hóa của gốc rễ tổ tiên mình. Con thương mấy em đó nhiều, bởi khi nhỏ thì không sao, đến khi lớn nhận ra sự khác biệt của mình với những người trong ngôi nhà mình đang sống, trong xã hội xung quanh mấy em khổ đau lắm. Các em không hòa nhập được vào cộng đồng mình đang sống, cũng như thiếu sự truyền thông với xung quanh, đi học đi làm sống trong gia đình nhưng lại thấy cô đơn, bơ vơ, lạc lõng. Các em khao khát muốn biết về mình, về cha mẹ mình, về nơi mình sinh ra nhưng đồng thời cũng đau khổ vì cảm giác bị ruồng bỏ. Mấy em học nói tiếng Việt, tập ăn đồ Việt và cũng tham gia hết lòng vào việc đón xuân dù chẳng biết gì, chẳng hiểu gì cả.

Ngày Tết con cũng thương những người già xa xứ nữa ba mạ à! Tết về họ thèm được thấy không khí của Việt Nam chung quanh mình mà con cái thì lại đi học đi làm hết, hàng xóm thì toàn người Tây. Thế là họ về Làng để tham gia vào việc đón tết, để  nhìn mâm ngũ quả chưng trên bàn thờ, để ngắm câu đối đỏ treo trước sân chùa, để nhìn hoa mai hoa đào nở rực, để nghe pháo nổ. Và nhất là để được nghe tụng kinh tiếng Việt, để được nghe tiếng trầm hùng của ba hồi chuông trống Bát Nhã, được lạy Thầy chúc Tết và hái lộc đầu năm. Và cả được nghe ngâm Kiều giải Kiều trong âm vang của tiếng đàn tranh; được thổ lộ tâm tư, nguyện ước của mình dâng lên chư Bụt và Tổ tiên qua lời khấn nguyện đầu năm. Và cả được nhìn thấy những trang phục truyền thống của Việt Nam (áo dài khăn đống, áo the thâm guốc mộc, áo tứ thân nón quai thao, áo bà ba với chiếc khăn rằn, nón lá) qua  những tiết mục văn nghệ mang đậm hồn quê, cả hình ảnh ông Địa qua trò múa lân nữa.

Tuy con không hiện hữu đó để cùng nhà mình đón Tết nhưng con đâu có xa cách ba mạ hí! Con đang cùng có mặt với gia đình mình đón xuân đó thôi! «Chầm chậm xuân về lòng đất chuyển. Nhạc trời thanh thoát rộn muôn phương», con về cùng nhà mình qua sự chuyển biến của đất trời, qua cây cối trong vườn, qua các anh chị em và các cháu đó ba mạ!

Mừng Xuân về, mừng tuổi mới con thắp một nén hương lòng thành kính dâng lên Tổ tiên ông bà; và cũng xin được gởi lòng tri ơn sâu sắc của con đến ba mạ và các thế hệ đi trước, những người đã vun bồi và tạo ra quả ngọt để bây giờ cho con hưởng nhận. Con cũng nguyện cầu Hồng ân Tam Bảo cho dòng suối huyết thống được khai thông, cho cây huyết thống ngày càng xum xuê và vươn cành nhánh đi muôn nơi.

Thương kính và biết ơn!

Con gái của ba mạ   : Thích nữ TRỰC NGHIÊM 

  • Ni sư Thích nữ Trực Nghiêm là con gái của ông Hoàng Hữu Bản (Đ 16) ở Phan Thiết.Ni sư là đệ tử của Thiền sư Thích Nhất Hạnh nên được Thầy Nhất Hạnh đưa qua Pháp,tu tập ở Trung tâm Phật giáo gọi là làng Mai -Paris.Mai tức hoa Mai,khác với làng Mai Xá.

Phật tử Làng Mai đón Tết xa nhà

Bài 11

Thư của Sư Cô MINH NGUYỆT

chùa Phước Minh-Phan Thiết

NAM MÔ THẬP PHƯƠNG TAM BẢO TÁC ĐẠI CHỨNG MINH.????????????

Kính bạch Chư tôn đức Tăng Ni!

Kính thưa quý thiện hữu phật tử xa gần! Quý công ty xí nghiệp, quý nhà hảo tâm thương mến!

Sau bao năm, bản thân chúng con ngưng công trình xây dựng Tam Bảo lại để thực hiện hạnh nguyện lợi tha, chung tay cứu bão miền trung, rồi tiếp theo cứu dịch covid19…sau dịch kinh tế sa sút…. cho đến ngày 25/07/2023 vừa qua, chúng con mới có thể thi công lại, đến nay đã được 03 tháng.

Sở dĩ chúng con phải thi công gấp là vì tấm sàn đã nứt nẻ, nước thấm, rêu mọc… xuống cấp trầm trọng, nên cần phải kịp thời cứu lấy công trình chánh điện. Nếu công trình ổn định chúng con chưa chắc đã tiếp tục, vì biết rằng tình hình kinh tế hiện nay vô cùng khó khăn!

Trước những khó khăn chung của toàn xã hội mà bản thân chúng con/chúng tôi phải thực thi trách nhiệm xây dựng ngôi tam Bảo đang dang dỡ đã hơn 05 năm qua… Tuy nhiên, được sự thương tưởng của quý tôn đức Tăng Ni, quý ân nhân phật tử xa gần, quý công ty xí nghiệp… chúng con như được tiếp thêm sức mạnh, tuy không nhiều nhưng cũng ấm lòng và là nguồn động viên cho chúng con cố gắng vượt qua để hoàn thiện phần nào, dù phải âm nợ!!!.

Chúng con cũng như bổn tự chúng tôi, mong được đón nhận sự quan tâm nhiều hơn nữa của quý Tôn đức và thiện hữu phật tử, quý công ty xí nghiệp phát đại bi tâm, Bồ tát hạnh… hỗ trợ, cúng dường, hùn phước với chúng con, để ngôi tam Bảo sớm viên thành, cho bao lòng mong đợi được mãn nguyện????

Bổn tự và đạo tràng vùng đất quê nghèo – vùng núi xa xôi này vô cùng tri ân – niệm ân quý Ngài cùng toàn thể quý vị đạo hữu…????????

Kính nguyện Tam Bảo gia hộ đến quý Ngài và toàn thể quý vị phước lành, vạn an, hanh thông sự nghiệp????????????

Dưới đây, Bổn tự chúng con- chúng tôi xin được cập nhật phương danh cúng dường xây dựng chùa Phước Minh. Từ ngày 13/10/2023-9/11/2023:

– Thượng toạ THÍCH TÁNH TUỆ 500 USD

– GĐ Cô Út Bốn và các Chị em 13 triệu

– Phật tử Linh Trang 10 triệu

– GĐ phật tử Chúc Hiệp 10 triệu

– GĐ phật tử Chúc Hiếu 10 triệu

– Phật tử  Lưu Tâm Thuỷ 300 USD

– Cô Tý 500k

– Chú Bạch 500k

– Chú Toàn 500k

– Công ty sơn BEHR cúng dường 50 bao bột trét nội thất.

– Tất cả sơn giảm 1/2 giá.

– Cảm niệm PT Chúc Hiệp cho mượn 30 tr

– Cô Nghĩa cho mượn 100 triệu.

– Hiện tại công trình nợ công thợ 450tr

– Nợ vật tư 600 triệu

– Nội thất chưa tính

– Rất mong được quý ân nhân thiện hữu cùng phát tâm hùn phước với bổn tự ạ????????????

– Quý vị nào có tâm, nhưng không thể cúng dường thì phát tâm cho chùa mượn thời gian từ 6 tháng đến 1 năm bổn tự sẽ hoàn lại ạ????????

Tri ân công đức quý vị rất rất nhiều????????????

NAM MÔ CÔNG ĐỨC LÂM BỒ TÁT MAHÂHTA

Z4864134241516 40ee0614531811293602a8aa4d958ea7

Công trình đang xây – Mong chờ hằng tâm hằng sản của bà con họ Hoàng mình .

(Sư cô Minh Nguyệt là con gái họ Hoàng Đ 17)

Bài 12

LÁ THƯ CỦA CỘNG ĐỒNG DI DÂN BÍCH KHÊ 

TỪ HUYỆN XUYÊN MỘC-(BR-VT)

Bài 8.

 Thư ngõ

Kính gửi bà con đồng hương Bích Khê

    Chúng tôi là những người con dân làng Bích Khê hiện định cư tại Ấp 2, Xã Hòa Hưng, Huyện Xuyên Mộc tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Cộng đồng chúng tôi có 30 hộ với hơn 100 nhân khẩu thuộc các tộc Lê – Hoàng – Đỗ Thiên và Đỗ Khắc.

Tuy hoàn cảnh phải tha hương lập nghiệp nhưng chúng tôi vẫn ngày đêm hướng về quê nhà, cố gắng giữ gìn cội nguồn để cho các thế hệ con cháu khỏi lạc loài, mất gốc.

Cụ thể là hằng năm đến ngày lễ tế làng 16-6 âm lịch, bà con chúng tôi đều tổ chức họp mặt để nhang khói bái vọng về quê cha đất tổ.

Vì hoàn cảnh khó khăn nên lễ cúng làng của chúng tôi rất đơn sơ đạm bạc. Cho đến nay chúng tôi thậm chí vẫn chưa xây được một ngôi nhà tươm tất và ổn định để tiện việc họp mặt và cúng bái. Ông Hoàng Hữu Kham ở Vũng Tàu hầu như năm nào cũng về đây tham dự lễ cúng làng cùng chúng tôi nên hiểu rõ tình hình này. Bản thân ông Kham cũng đã nhiều lần hỗ trợ tiền bạc để giúp bà con ở đây giải quyết những khó khăn trước mắt.

Nguyện vọng của chúng tôi lâu nay là có được một ngôi nhà thờ nhỏ để cúng tế. Hiện đã có người hiến đất để làm mặt bằng nhưng chưa có kinh phí xây cất. Kinh phí này dự kiến khoảng 80 triệu đồng – một số tiền vượt quá khả năng đóng góp của bà con chúng tôi.

Vì vậy chúng tôi mạo muội gửi lá thư này đến Ban đại diện các tộc Lê, Hoàng, Đỗ Thiên, Đỗ Khắc để tìm kiếm sự giúp đỡ. Với tình nghĩa đồng hương, đồng tộc xin quí vị vận động bà con trong họ trong làng, các nhà Mạnh Thường Quân và chính quyền thôn Bích Khê đóng góp để giúp chúng tôi hoàn thành được tâm nguyện.

Xin nhận nơi đây niềm hy vọng và lòng biết ơn sâu sắc của chúng tôi.

                                                                    Xuyên Mộc ngày 15 tháng 02 năm 2012.

Thay mặt bà con:
                              – LÊ LIÊM – ĐỖ THIÊN HƯƠNG- ĐỖ KHẮC LONG – HOÀNG HỮU DO

                                                                                                       Bài 13

ANH EM CHÚNG TÔI:TƯỜNG VÀ PHAN

KHÔNG HỀ GIẾT NGƯƠI.

                                                          Bài của HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN.

22 300x186

Hoàng Phủ Ngọc Phan

 

Có lần, một ông họ Hoàng,nguyên là sĩ quan quân đội Cộng Hòa đến thăm bà Nguyễn Thị Hoa hiện sống ở Thủ Đức.(Bà Hoa là cháu ngoại họ Hoàng Đ16 và là chị cậu cô ruột của tôi.) Người bà con này hỏi bà Hoa có  biết Tường và Phan là hai đứa giết người không gớm tay  trong vụ Mậu Thân Huế không?  Bà Hoa có chồng là đại úy Quân cảnh chế độ cũ, bị sát hại trong những ngày biến động 30-4-75.Lúc đầu bà Hoa cứ tưởng là bị VC giết.Sau bà tìm hiểu rõ thì lúc bấy giờ quân giải phóng chưa vô tới.Chồng bà bị đám loạn quân VNCH sát hại để cướp bóc hay trả thù gì đó. ( Lính Cộng Hòa vốn rất ghét Quân cảnh).Ông họ Hòang này cứ tưởng bà Hoa còn căm thù VC giết chồng mình nên đem chiêu bài Tường-Phan ra gợi ý để lấy lòng bà Hoa.Nhưng bà Hoa trả lời rất rõ ràng:

Ai nói gì thì nói nhưng tôi tin rằng trong họ Hoàng bên ngoại tui không hề có ai là kẻ giết người,cả bên quốc gia lẫn bên Cộng sản đều là người hiền lành.”

  • Ở bên Mỹ có tên Liên Thành,cựu thiếu tá Cảnh Sát ở Huế không ngừng viết sách,tuyên truyền nêu đích danh ba nhân vật Tường-Phan-Xuân là đao phủ máu lạnh đầu têu trong thảm sát Mậu Thân ở Huế.Trong một bài của Liên Thành vu cáo nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và Tường-Phan -Xuân,đài RFI đã phỏng vấn một người họ Hoàng ở Mỹ là nhạc sĩ Hoàng Thi Thao- Đ15,cựu quân nhân binh chủng Không quân VNCH.Ông Hoàng Thi Thao đã công khai trả lời trên đài rằng : “ Bài viết của Liên Thành 100% là không đúng sự thật”.
  • Mới hồi đầu năm nay,ông Hoàng Tất Đạt – Đ15 (con của ông Hoàng Hữu Gia –nguyên đại tá ngành Truyền tin của quân đội Sài gòn cũ ) về làng dự lễ hiệp kỵ sau đó có ghé thăm tôi ở TPHCM.Tôi và ông Đạt có đi uống cà phê ở khu du lịch Văn Thánh.Ông Đạt tâm sự: “ Về chuyện Mậu Thân Huế,lúc đầu mình cũng hoang mang nhưng sau này đã rõ là Tường và Phan bị vu khống.”

Trước hết tôi xin chân thành cảm ơn chị Hoa,chú Hoàng Thi Thao,chú Hoàng Tất Đạt đã suy nghĩ và nói đúng sự thật.Nhưng chắc vẫn còn không ít bà con,bạn bè không có điều kiện giao lưu và tiếp cận được nhiều nguồn tin.Nếu chỉ dựa vào thông tin một chiều từ phía những người chống Cộng cực đoan thì hai anh em chúng tôi sẽ bị chết tên “đao phủ máu lạnh” và trở thành tội nhân thiên cổ.Và điều này không chỉ hủy hoại danh dự cá nhân của chúng tôi mà còn ảnh hưởng tới sự trong sáng của dòng họ..Bởi vì năm, mười hoặc 50 năm sau nữa sẽ không chắc còn cơ hội nhắc lại .

  • SỰ THẬT VỀ CÁI GỌI LÀ “THẢM SÁT MẬU THÂN HUẾ”

Những người chống Cộng cực đoan (CCCĐ) thường dùng từ “ Thảm sát Mậu Thân” tức là cố ý gán hoàn toàn cho phía quân Giải phóng tội giết hàng ngàn đồng bào ở Huế.Họ làm như không hề biết đến một thực tế là trong chiến cuộc Mậu Thân chính bom đạn của Mỹ và đồng minh mới là thủ phạm có khả năng làm chết nhiều người nhất.

Sau đây là một vài tài liệu trích dẩn từ phát biểu của những người không thể là tay sai của Cộng sản:

* Hồi ký của tướng Westmoreland.-

–  Trong hồi ký, tổng chỉ huy quân đội Mỹ tại Việt Nam, tướng  công     nhận rằng bom Mỹ khi ném trượt mục tiêu quân sự đã tàn phá công trình dân sự và gây nhiều thương vong cho thường dân[23]:

“Lúc trận đánh bắt đầu, quân Việt Nam (Sài Gòn) và lính thủy đánh bộ (Mỹ) định chiến đấu không dùng xe tăng, pháo binh và không quân yểm trợ vì muốn bảo vệ thành phố giàu di sản này nhưng vì địch bám giữ một cách dai dẳng nên cứ theo cách đó thì mất quá nhiều sinh mạng binh lính Mỹ và Việt Nam Cộng hòa. Tổng thống Thiệu bèn cho phép dùng bất kỳ phương tiện nào cần thiết để lấy thành phố Huế. Sự tàn phá không tránh khỏi đã xảy ra!

  • * Tài liệu của Gareth Porter

Gareth Porter là sửgia,nhà báo điều tra và phân tích các chính sách ngoại giao của Hoa kỳ.Ông dạy môn nghiên cứu quốc tế tại City College of New York và American University trong thời kỳ 1982-90. về vụ thảm sát Huế, trong đó, ông chỉ trích những phóng đại tuyên truyền từ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng hòa, vốn bắt nguồn từ các báo cáo của Tiểu đoàn Tâm lý chiến số 10) và Cục Tâm lý chiến Mỹ về các hố chôn tập thể[39]

Ông nói các thông tin về cái gọi là đàn áp tôn giáo là thiếu chính xác, cũng như việc các cơ quan Hoa Kỳ đã hiểu sai từ ngữ trong các tài liệu thu được của đối phương đã dẫn tới những kết luận vô căn cứ[40] Porter cũng nêu là tại khu Gia Hội, nơi quân Giải phóng đã kiểm soát trong 26 ngày, một linh mục Công giáo nói với ký giả Len Ackland rằng không có một ai trong số các giáo dân của ông bị hại[24].

Ông đã nêu ra các nguồn gốc không xác thực của những thông tin về vụ “thảm sát” khi chính quyền Sài Gòn không cho phép bất kỳ phóng viên nào xem các địa điểm có mộ hay các tử thi[41]; sự không rõ ràng trong việc điều tra tại thực địa các ngôi mộ tập thể[42]; những mâu thuẫn trong các báo cáo về số lượng tử thi tìm thấy; những mâu thuẫn với kết quả tìm hiểu của một bác sĩ y khoa làm việc tại Huế lúc đó; một số chi tiết đáng chú ý xung quanh các cuộc khai quật vào năm 1969; những mâu thuẫn giữa bài viết của Douglas Pike với các nguồn thông tin khác, rằng “Bộ trưởng Y tế Trần Lưu Y, sau khi đi thăm các địa điểm chôn cất vào tháng 4 năm 1969, đã thông báo với Phó Tỉnh trưởng Thừa Thiên rằng các tử thi có thể là của những người lính Mặt trận Dân tộc Giải phóng bị chết trong các trận giao tranh”[43]; những mâu thuẫn trong các lời khai của “người làm chứng” cho vụ thảm sát[44]; và thêm vào đó là kết quả của những trận bom Mỹ tại Huế đã khiến rất nhiều thường dân thiệt mạng.[45].

Gareth Porter cho biết rằng một người bác sĩ có mặt tại Huế vào thời điểm tìm thấy các mộ chôn, Alje Vennema[27], viết rằng “đối với các địa điểm trong khu lăng vua, hầu hết các tử thi có dấu vết của quân phục”. Vennema đã hỏi chuyện các dân làng gần đó, họ nói rằng trong các ngày 21 đến 26 tháng 2 khu vực trung gian đã bị bom và pháo dữ dội. Và, trái với các tuyên bố của chính phủ rằng nhiều nạn nhân đã bị chôn sống tại đó, Vennema nói rằng tất cả các tử thi đều có các vết thương.

Trong kết luận của bài viết, Gareth Porter đồng ý rằng có những vụ giết người tại Huế trong giai đoạn chiến sự; tuy nhiên không có bằng chứng cụ thể về nguyên nhân của những cái chết.

Các bằng chứng có được – không phải từ nguồn của Mặt trận Dân tộc Giải phóng, mà từ nguồn chính thức của Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa và từ các quan sát viên độc lập – cho thấy rằng câu chuyện chính thức về một cuộc tàn sát bừa bãi đối với những người được cho là không thích hợp với Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam là hoàn toàn bịa đặt. Không chỉ số lượng các thi thể được tìm thấy trong và xung quanh Huế là đáng nghi vấn, mà quan trọng hơn, nguyên do của các cái chết có vẻ như là bị chuyển từ chính các trận đánh quân sự sang việc xử tử của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Và tường trình chi tiết nhất “có thẩm quyền” mà các chính phủ Mỹ hay Việt Nam Cộng hòa đưa ra về sự việc được cho là vụ thảm sát này đã không đứng vững trước các thẩm định.”[46].

 _*  Ý kiến của Noam Chomsky và Edward S. Herman

Noam Chomsky, nhà nghiên cứu chính trị và ngôn ngữ học người Mỹ, và Edward S. Herman, nhà kinh tế học người Mỹ, trong “Tài liệu về Kinh tế và Nhân quyền”tập 1, cho rằng vụ việc đã bị mô tả một cách sai lệch, bị thổi phồng, bị tô vẽ nhằm mục đích tuyên truyền. “Đó là những thường dân bị chết do những trận bom pháo Mỹ đã san bằng thành phố Huế. Rồi sau đó khi Mỹ và quân đội Sài Gòn phản kích trả thù lại thời kỳ hậu Mậu Thân cũng giết chóc rất nhiều. Thứ nữa là lực lượng quân Giải phóng đã tử trận trong lúc chiến đấu. Tất cả đều là người Việt với nhau và Mỹ tính gộp vào hết. Tất cả những điều đó được Mỹ dựng thành một vụ thảm sát tưởng tượng”[4]

Cùng là người Việt,dù là quốc gia hay cộng sản đều có những nỗi đau thương mất mát trong chiến tranh.Nhưng những người CCCĐ làm như chỉ phía họ mới biết đau,còn những người phía đối phương chỉ là thứ  động vật lớp dưới,là con sâu cái kiến, dầu số phận thế nào dưới bom đạn  cũng không đáng kể.Nhưng thôi,đấy là loại chuyện dài,không chỉ trong chiến dịch Xuân Mậu Thân ở Huế mà cả trong cuộc chiến tranh ba mươi năm hay cả trong một trăm năm lịch sử trước đó.Thiện,Ác,Tà đều đã rõ.Đứng về phía nào là tùy tâm thế của mỗi người mà thôi.

  • ÔNG HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG KHÔNG HỀ CÓ MẶT TRONG THÀNH PHỐ HUẾ TRONG SUỐT THỜI GIAN CHIẾN DỊCH MẬU THÂN.

Ông Tường đúng là loại thư sinh trói gà không chặt.Từ ngày thoát ly ra vùng giải phóng năm 1966,ông được đối xử theo chế độ dành cho nhân sĩ trí thức Mặt trận.Trong chiến dịch Xuân Mậu Thân,ông có “xuống núi” nhưng được bố trí ở một trạm tiền phương để làm nhiệm vụ tiếp đón các nhân sĩ trí thức từ nội thành ra vùng giải phóng như : Thượng tọa thích Đôn Hậu,cụ Nguyễn Đóa,Giáo sứ Lê Văn Hảo…( Chắc chắn ông Lê Văn Hảo hiện ở Pháp có thể xác nhận điều này).

Những lời tố cáo ông Tường giết người hay mở tòa án nhân dân…là hoàn toàn bịa đặt.Ông có viết một tập bút ký nhan đề “ Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu” nói về những chiến sĩ giải phóng chiến đấu ở Cột Cờ Ngọ môn Huế. Nhưng nhà văn nhà báo đã lấy tư liệu từ những người trong cuộc chứ không nhất thiết phải là người trong cuộc mới viết được.Những người CCCĐ cố ý gán cho ông Tường “ cái tội” đã có mặt ở Huế vì trong cuộc phỏng vấn với đài PBS năm 1982, ông Hoàng Phủ Ngọc Tường đã trả lời  bằng cách xưng “chúng tôi” như là mình đã có mặt tại chiến trường:

Đa số những tù binh của chúng tôi đã được đưa đến các trại cải tạo trong rừng. Hầu hết trong số họ sau đó đã được thả. Chỉ có một vài trong số họ bị bệnh bởi vì họ không thích ứng tốt với khí hậu trong rừng. Tất cả họ đều đã trở về với gia đình. Nhưng một số người đã bị giết chết. Đa số những người này bị giết và được chúng tôi chôn cất tại thành phố, sau đó lại được khai quật bởi Mỹ và chính phủ Sài Gòn để quay phim. Trước hết, những người đó đã bị giết bởi bom đạn của Mỹ bắn phá trong các trận phản công. Ví dụ, máy bay Mỹ đã thả một quả bom trúng vào một bệnh viện ở vùng lân cận Đông Ba, giết chết và làm bị thương hơn 200 người.”…

Thực ra trong khi trả lời phỏng vấn nói trên, ông Tường đã dùng từ “ chúng tôi” chứ không xưng là tôi.Khi được đài PBS phỏng vấn,ông Tường cho rằng đây là cơ hội để thay mặt những trong cuộc phát biểu những điều bức xúc.Đây là thuật ngữ được cho phép trong nghề viết văn,viết báo chứ không thể coi là bằng chứng giống như trong những vụ án hình sự. Nhưng ông Tường thuộc loại nhà văn sáng tác,không thích bút chiến.Ông chỉ phàn nàn: “Không hiểu sao đến giờ vẫn có những kẻ xấu miệng cứ tìm cách buộc chặt tôi vào “vụ” Mậu Thân Huế. Đúng Mậu Thân đã trở thành một bi kịch đời tôi! Tôi đành xem họ như những kẻ vu khống bẩn thỉu, thế thôi!

III.- * TÔI CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ KẺ GIẾT NGƯỜI.

Đúng là tôi có trực tiếp tham gia chiến dịch và có mặt ở chiến trường từ đầu đến cuối.Nhưng tổ công tác của tôi chỉ được phân công hoạt động trên một địa bàn rất hẹp ở Thành Nội Huế.Nói là giải phóng thành phố Huế nhưng thực ra vẫn còn tình trạng da beo.Ở Thành Nội chúng tôi không qua khỏi được cống Lương Y vì còn địch còn ở đồn Mang Cá.Từ cửa Đông Ba không thể lên được khu Tây Lộc vì còn một ổ đề kháng của địch ở khu Nông cụ.Hữu ngạn và tả ngạn thành phố Huế không thể đi lại dễ dàng vì địch còn mấy cụm xe tăng ở bến Tòa Khâm,đài phát thanh và khách sạn Thuận Hóa… Khi vào thành phố tôi rất khao khát được gặp lại cha mẹ Lúc ấy mẹ tôi đang nuôi chị tôi vừa mới sinh con gái ở bệnh viện Trưng Trắc bên kia sông nhưng tôi không thể gặp được. Thế nhưng trên một số trang web chống cọng lá cải ở Mỹ,những người CCCĐ thường vu khống rằng tôi đã qua bên kia sông Hương bắt giết các giáo sư người Đức ở Đại Học Y Khoa.Về sau lại vu cho tôi tàn sát cả trẻ già trai gái trong gia đình ở khu vực nhà thờ Phú Cam.Vì sao họ  lại chọn vùng Phú Cam để đổ tội cho tôi.Lý do là vì ở Thành Nội Huế không hề có cái gọi là tòa án nhân dân,không có ai bị trả thù,lạm sát.Ông Cao Hữu Triêm,giáo sư dạy Sử Địa lâu năm ở Huế nhà tại Thành Nội đã có nhận xét: “ Không biết ở chỗ khác thì sao chứ  ở Thành Nội,phải công nhận rằng Việt Cộng rất đàng hoàng”.Nếu muốn vu cho tôi giết ai đó ở Thành Nội thì rất dễ bị lật tẩy.Chỉ có vùng Phú Cam –Phước Quả là địa bàn thích hợp.Nguyên từ năm 1963,khi phong trào đấu tranh chống chế độ Diệm nổ ra ở Huế,vùng Phú Cam đã được tổ chức thành địa bàn tự quản,giống kiểu các giáo xứ của linh mục Hoàng Quỳnh ở Bùi Chu-Phát Diệm thời chống Pháp.Người lạ lạc vào là bị để ý.Trong chiến dịch Xuân Mậu Thân,Phú Cam là địa bàn cố thủ của các nhóm lính thiện chiến như biệt kích,thám báo rút lui từ căn cứ đồi Girard…Phải những đơn vị bộ đội chính qui của quân giải phóng mới vào được địa bàn này.Nhiều nhà quăng lựu đạn ra để bảo vệ căn cứ địa.Trận chiến ở đây rất ác liệt,gây tổn thất nặng cho cả hai bên.Tuy vậy tôi không tin rằng những người bộ đội giải phóng lại có thể nổ súng tàn sát cả gia đình nào đó từ người già đến trẻ em.Đó không phải là tính cách của những ngườikháng chiến.Ngay như cái nhà thờ Phú Cam nguy nga bị san bằng thành đống gạch vụn,đâu phải là “tác phẩm” của quân giải phóng? Mỹ ném bom cỡ đó chẳng lẽ không gây tổn thất cho tính mạng của đồng bào trong vùng.Thế nhưng có bao nhiêu người chết thì cứ đổ tội cho VC bấy nhiêu.

.- VỀ “ Để hiểu về Liên Thành một cách có hệ thống,xin mời bà con tìm đọc những thông tin từ nhiều phía.Ngoài ra xin mời đọc thêm hai bài viết của tôi đã được công bố trên báo và trên các trang mạng trong và ngoài nước:

 NHÂN ĐỌC BÀI “ TRỊNH CÔNG SƠN VÀ NHỮNG HOẠT ĐỘNG NẰM VÙNG”

                        nguồn:http://daohieu.com/website/?pg=cs&id=732

                                                                                   Bài của HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN

     LTS: Sau bài viết của họa sĩ Trịnh Cung về Trịnh Công Sơn, đã có quá nhiều tranh luận trên diễn đàn mạng trong nước cũng như ngoài nước, nhiều đến nỗi có người đã kêu lên: “Đừng nói về Trịnh Công Sơn nữa! Quá đủ rồi!”. Thế nhưng gần đây bỗng nhiên trên mạng lại truyền đi một bài viết khá dài, khá chi tiết của Liên Thành, một người tự nhận là “nguyên trưởng ban an ninh, tình báo Thừa Thiên Huế”. Trong bài ấy, ông Liên Thành lại “phát hiện” những tin động trời về TCS khiến cư dân mạng xôn xao, hoang mang, không biết chân giả thế nào.

Trong tình hình “cây muốn lặng mà gió chẳng đừng” ấy, chúng tôi buộc phải lên tiếng, mà người lên tiếng đầu tiên là nhà báo Hoàng Phủ Ngọc Phan, một người từng bị ông Liên Thành nêu đích danh trong bài viết với những cáo buộc “nổi da gà”.

     Hoàng Phủ Ngọc Phan còn có bút danh khác là Hoàng Thiếu Phủ, là một nhà văn, một nhà báo rất nổi tiếng. Ông được nhiều người đọc nhờ sự sắc sảo, tinh tế trong bút pháp, và sự pha trộn tài tình giữa hài hước và sự uyên bác đã khiến cho các bài báo của ông luôn là những tác phẩm văn học có giá trị.

Bài “phản biện” sau đây của Hoàng Phủ Ngọc Phan là câu trả lời khá nóng bỏng của một người trong cuộc.- ( LỀ BÊN TRÁI. )

  • *   Xin cảm ơn anh Đào Hiếu đã chuyển cho tôi xem bài “Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng” của Liên Thành và đề nghị tôi có ý kiến phản hồi.

Thú thật tôi không hề có nhu cầu và hứng thú tranh luận với những người như ông Liên Thành vì giữa tôi và những người như ông ấy có quá nhiều khác biệt. Nhưng vì bài viết của ông ấy chứa không ít sai lầm – đặc biệt là những sai lầm về nghiệp vụ chuyên môn của nghề làm cảnh sát quốc gia. Lại nhờ những sai lầm đó mà ông ta được chính quyền cũ đề bạt lên giữ những chức vụ quan trọng và gây thêm những hậu quả nghiêm trọng hơn. Nay nếu một người trong cuộc như tôi mà cứ im lặng mãi thì bạn bè và bạn đọc trong và ngoài nước sẽ không hiểu được sự thật.

Tôi gọi Liên Thành bằng đại danh từ “ông” chỉ là để thể hiện sự tôn trọng bạn đọc,  không muốn tra tấn họ bằng những ngôn từ hằn học của thời chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh. Nếu LỀ BÊN TRÁI là một diễn đàn có thể chấp nhận đăng tải những bài viết có chính kiến khác nhau thì xin cứ đăng bài của tôi để bạn đọc rộng đường dư luận. Với tư cách của người trong cuộc tôi xin nói rõ những sự thật sau đây:

1.Về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

– Ông Liên Thành nói rằng ngày 11-6-1966, ông chỉ huy các điệp viên bám sát tôi và anh Hoàng Phủ Ngọc Tường,  thấy rõ chúng tôi vào nhà Trịnh Công Sơn ăn cơm chiều rồi trở ra ngồi trên một chiếc xe hơi màu trắng để trốn ra rừng …

Lúc bấy giờ quân của Nguyễn Cao Kỳ – Nguyễn Ngọc Loan đã kiểm soát tình hình ở Huế. Lệnh truy nã anh em chúng tôi đã được đọc ra rả trên đài phát thanh. Vậy Liên Thành còn sợ gì mà không ra tay bắt lấy chúng tôi để lãnh thưởng mà lại để chúng tôi lọt lưới? Sự thực là chúng tôi không hề ghé nhà Trịnh Công Sơn ở đầu cầu Phú Cam mà ghé nhà anh Nguyễn Kim Sơn ở gần Bưu Điện Thành Phố Huế. Nguyễn Kim Sơn là kỹ sư tốt nghiệp ở Mỹ, từng dẫn đầu đoàn biểu tình đọc tuyên cáo bằng tiếng Anh trước khi đốt tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở Huế vào ngày 23-01-1965. Cho đến lúc ấy và cả đến hôm nay, Nguyễn Kim Sơn chưa hề ở trong một tổ chức nào của cách mạng. Hiện anh sinh sống ở CHLB Đức và trước sau như một-là một phật tử thuần thành. (Tôi sẽ nói thêm về trường hợp Nguyễn Kim Sơn trong phần cuối bài này). Không hiểu vô tình hay cố ý,  Liên Thành đã làm lộn hai ông Sơn nói trên, vu cho Trịnh Công Sơn tội danh Việt Cộng để hành hạ nhạc sĩ này triền miên và bắt người tràn lan. Đây không phải “bé cái lầm” mà là loại sai lầm chết người.

Lúc chúng tôi tạm trú ở nhà anh Nguyễn Kim Sơn,  anh Sơn có cái máy quây phim 8mm đang quây cảnh sinh hoạt gia đình, tình cờ có lọt cả hình ảnh hai anh em chúng tôi trong đó. Sau năm 1975,  anh Kim Sơn có dịp chiếu cho tôi xem lại những thước phim này. Nếu ông Liên Thành liên hệ được với Kim Sơn, chắc chắn sẽ tìm được bằng chứng ngoại phạm của Trịnh Công Sơn.

-Người lái xe đưa chúng tôi ra khỏi thành phố để vào chiến khu không phải là anh Lê Cảnh Đạm mà là một đại úy quân cảnh ở Huế. Những ngày ấy, thành phố Huế bị giới nghiêm cả ngày lẫn đêm và chúng tôi đi vào buổi trưa chứ không phải lúc nhá nhem tối. Phải là một đại úy quân cảnh mới có thể đưa chúng tôi qua lọt các chốt chặn xét. Liệu ông Liên Thành có cần biết viên đại úy ấy là ai không nhỉ?

Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ được nhiều người hâm mộ. Trong số các fans của anh có những người ở phía bên này và những người ở phía bên kia. Nhưng không phải hễ chơi với tả thì thành tả, chơi với hữu thì thành hữu. Thực tế, Trịnh Công Sơn chưa hề tham gia một tổ chức bí mật nào của cách mạng để gọi là “nằm vùng”. Anh có vẻ dị ứng với mọi thứ kỷ luật, tổ chức, đảng phái, âm mưu, thủ đoạn…Việc ông Liên Thành ép cung rồi buộc TCS làm mật vụ cho cảnh sát hoặc ai đó nói TCS là C.I.A, âm mưu đảo chánh,  có tham vọng làm bộ trưởng, có giấc mộng vào Đảng để mưu cầu lợi lộc…đều chứng tỏ họ không hiểu gì nhiều về con người TCS và chắc cũng không hiểu gì lắm về nhạc Trịnh.Bởi vì người ta có cả trăm cách để lừa dối nhau nhưng không ai có thể lừa dối tâm hồn mình bằng âm nhạc. Nếu tâm hồn của Trịnh dung nạp được những thứ chuyện phức tạp nói trên thì sao còn có chỗ để nuôi dưỡng thứ nhã nhạc kia?

-Mộ của Trịnh Công Sơn được chôn ở nghĩa trang chùa Quảng Bình của Hội Ái Hữu Quảng Bình – kế nghĩa trang Gò Dưa (Quận Thủ Đức. TPHCM) chứ không phải ở Gò Dầu Hạ (Tây Ninh) Đây là sự lựa chọn của gia đình TCS. Gia đình anh theo đạo Phật và có gốc gần xa với Quảng Bình. Mẹ anh đã được chôn ở đấy. Mộ Trịnh Công Sơn được thiết kế theo một kiểu cách lập dị nằm kế bên mộ mẹ. Lễ tang Trịnh Công Sơn có Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Bí thư Thành Ủy Nguyễn Minh Triết đích thân đến phúng điếu. Nếu gia đình có nguyện vọng đưa anh vào nghĩa trang Thành Phố, chẳng lẽ hai nhân vật thế lực ấy không giúp được sao?

Đối với Trịnh Công Sơn,  những lời khen chê bấy lâu nay đều có thể có chỗ đúng, chỗ sai nhưng như thế đã quá đủ. Xin hãy để cho anh ấy yên giấc nghìn thu, có được không hở ông Liên Thành?

  1. Về quán BẠN (Chứ không phải là quán BẠN TÔI).

Quán của chúng tôi nằm trên đường Đào Duy Từ, nhìn ra đường Hàng Bè gần bờ sông Đông Ba chứ không phải bên phía Đập Đá. Nhóm chúng tôi mở quán nầy chỉ vì ham vui. Chỉ có vài ba người là Việt Cộng còn những người như vợ chồng giáo sư Đỗ Long Vân, nhà văn Túy Hồng, chủ quán Lê Văn Sâm… đều vô can. Khách đặc biệt của chúng tôi là những nhà báo chống Cộng chuyên nghiệp như Thế Uyên, Trần Dạ Từ …từ Sài gòn ra để …đấu võ mồm với Việt cộng. Thừa biết bổn quán thường xuyên bị mật vụ theo dõi nên chúng tôi không dại gì dùng nơi nầy làm chỗ liên lạc với tổ chức cách mạng. Liên Thành gọi đây là một “căn cứ lõm” mà lại mang quân đi đánh phá một cái Quán Bạn Tôi nào đó ở bên Đập Đá, thế là thêm một vụ án oan!

  1. Chụp mũ cộng sản cho Phật giáo.

Trong danh sách cán bộ cộng sản nằm vùng mà Liên Thành nêu trên có những người như: Nguyễn Khắc Từ, Hoàng Văn Giàu, Trần Xuân Kiêm, Thái Kim Lan, Vĩnh Kha, Trần Anh Tuấn, …. và rất nhiều nữa. Sự thực tất cả những người nêu trên không có ai là Việt cộng nằm vùng cả. Họ đều là những phật tử thuần thành, tích cực tranh đấu cho đạo pháp từ những mùa pháp nạn dưới chế độ Diệm. Sau năm 1975 họ đều sống như những công dân bình thường – ai cộng, ai trừ bà con đều biết. Làm gì có chuyện Nguyễn Khắc Từ là đại tá VC? Cho đến những ngày Thiệu – Kỳ – Loan thẳng tay đàn áp phong trào Phật giáo ở các tỉnh miền Trung, Nguyễn Đắc Xuân vẫn chưa hề có mối liên lạc với bất kỳ một tổ chức nào của cách mạng. Bị nêu tên truy nã trên đài phát thanh, anh phải cạo đầu giả làm sư, trốn về vùng quê lánh nạn chứ không chịu ra trình diện. Chúng tôi bắt được liên lạc, viết thư mời anh lên rừng mà trốn cho an toàn. Ở trong chiến khu một thời gian dài, Nguyễn Đắc Xuân vẫn tiếp tục ăn chay và được đối xử như khách tỵ pháp nạn. Chiến khu Thừa Thiên – Huế đã đón rất nhiều khách tỵ pháp nạn như Nguyễn Đắc Xuân. Ông Nguyễn Văn Cán, quận trưởng Cảnh sát cũng là phật tử. Tết Mậu Thân ông không dám ra trình diện với chính quyền cách mạng. Biết ông là người trí thức (cử nhân Luật), chúng tôi thuyết phục ông đứng đầu danh sách một tổ chức gọi là Nghĩa Binh bao gồm những người đã ra trình diện. Tổ chức này chỉ là để hư trương thanh thế. Sau khi trình diện, chúng tôi cấp giấy chứng nhận rồi cho phép họ trở về nhà chăm sóc gia đình trong những ngày binh lửa.Chỉ có thế mà Liên Thành gán cho ông Cán tội danh là cơ sở tình báo rất quan trọng của trung tá điệp viên Hoàng Kim Loan. Bản lãnh làm án oan của Liên Thành chắc là học được từ các tay trùm mật vụ của Ngô Đình Cẩn như Phan Quang Đông, Hoàng Trọng Bá, Dương văn Hiếu… Cứ nghe cái giọng điệu của Liên Thành ca tụng anh em nhà Ngô Đình Diệm và đám thủ hạ đắc lực của Ngô Đình Cẩn thì có thể hiểu vì sao ông ta chụp mũ cộng sản lên đầu toàn bộ phong trào đấu tranh của Phật giáo. Chính là để có cớ đàn áp, tiêu diệt thế lực của Phật giáo, trả thù cho Ngô triều. Chẳng cần gì phải là người cao minh cũng có thể chỉ ra rằng đó chính là sự vận hành của “chế độ Diệm mà không có Diệm”.  

  1. Vụ sát hại nhà thơ Ngô Kha. 

Là nhà thơ nổi tiếng, dạy Việt văn ở trường Quốc Học Huế, chủ tịch Mặt trận văn hóa Miền Trung. Anh rất gắn bó với phong trào tranh đấu của sinh viên học sinh Huế. Hai lần thầy trò anh xuống đường, bị Liên Thành trực diện đàn áp, đã quyết liệt phản kích khiến Liên Thành mang thương tích. Liên Thành thù Ngô Kha từ đó. Ngày 6-3 năm 1972, Liên Thành dẫn hai cố vấn Mỹ cùng bộ hạ bao vây, lục soát nhà Ngô Kha rồi bắt anh đưa đi đâu mất tích. Sau năm 1975, Công An Huế lấy lời khai của đám bộ hạ Liên Thành – theo đó thì chỉ trong đêm 6-3, Ngô Kha đã bị Liên Thành tra tấn đến chết rồi ném xác vào bồn axit để phi tang. Tôi ở Huế đã lâu nhưng không hề nghe nói ở đâu có những bồn axit như thế. Chuyện cái bồn axit chưa chắc có thật nhưng một trưởng ty cảnh sát như Liên Thành muốn giết người phi tang, hủy thi diệt tích thí còn thiếu gì cách, đâu cần đến bồn axit. Cũng xin nói thật, Ngô Kha không phải là Việt Cộng nằm vùng. Anh hoạt động như những người phản chiến chống Mỹ trên khắp thế giới. Chính vì vậy mà sau năm 1975, bạn bè ở Huế đã gặp không ít khó khăn khi làm thủ tục xác nhận liệt sĩ cho anh. Chuyện này ở Huế rất nhiều người biết. Ngô Kha là trung úy động viên rồi biệt phái trở về dạy lại trường Quốc Học. Anh là anh em bà con của tướng Ngô Du trong quân đội VNCH. Nếu tôi là tướng Ngô Du thì dù Liên Thành kia có đi đến chân trời góc biển nào tôi cũng sẽ tìm đến – nếu không phải để hỏi tội thì ít ra cũng để năn nỉ một câu: “Trên đời này chỉ có ông mới biết Ngô Kha chết như thế nào. Xin làm ơn làm phước cho biết nắm xương tàn của em tôi hiện ở nơi đâu?” 

  1. Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái là đặc công!

Liên Thành cho rằng Nguyễn Hữu Thái là đặc công thuộc Thành ủy Sài gòn, thủ phạm tung lựu đạn vào xe Nguyễn Văn Bông. Lại sai nữa. Anh Nguyễn Hữu Thái chưa bao giờ là đặc công VC. Người ném lựu đạn vào xe Nguyễn Văn Bông, chủ tịch đảng Cấp Tiến là một sinh viên thuộc Lực Lượng Biệt Động. Tên tuổi và thành tích của sinh viên ấy đã được giới thiệu công khai trên một số sách báo ở trong nước, muốn biết người ấy là ai cũng không khó.

  1. TÔI KHÔNG HỀ GIẾT AI.

Sau chiến dịch Mậu Thân báo chí ở Sài gòn thường nhắc đến anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân  như là những tên đồ tể khát máu, giết người không gớm tay ở Huế. Sự thực anh Tường không hề về Huế mà ở lại trên căn cứ để làm nhiệm vụ tiếp đón các vị khách từ nội thành ra. Tánh anh Tường rất hiền, không ưa đụng đến vũ khí, dầu chỉ để lau chùi. Cơ quan cấp cho anh một khẩu súng ngắn K.59, anh không ngó ngàng gì tới đến nỗi súng han rỉ, rồi đem cho một người bạn nào đó mượn đi công tác. Người này làm mất súng khiến anh Tường bị phê bình –đúng ra đây là một khuyết điểm đáng phải bị xử kỷ luật nặng. Nhưng anh Tường không ý thức được điều đó. Anh cứ cãi khơi khơi là tại cơ quan giao súng cho anh chứ anh đâu có yêu cầu. Công tác của anh chỉ cần ngòi bút. Người như thế mà có thể giết ai được?

Còn tôi thì có theo chiến dịch về hoạt động ở Thành nội Huế nhưng tôi không hề giết ai cả, suốt gần 10 năm đi kháng chiến cũng không hề làm thiệt mạng một con thú trên rừng chứ đừng nói là con người. Vì lẽ:

-Giết người không phải là chuyện nhỏ, không phải hễ có súng trong tay là có quyền giết người. Tôi không hề có quyền đó.

-Giết người không phải là chuyện dễ, không phải ai cũng có bản lĩnh đó. Mặc dầu trong chiến tranh, trên chiến trường và ngay bây giờ vẫn không thiếu gì những kẻ đáng tội chết nhưng nếu đưa cho tôi một kẻ đáng tội nào đó bảo tôi giết thì nói thật… không dám đâu.

Chúng tôi theo cách mạng trước tiên là vì không thể sống chung với cái ác. Nếu chịu làm ác thì cứ nhảy vào các binh chủng rằn ri của Thiệu – Kỳ hay đầu quân dưới trướng của Liên Thành thì thiếu gì cơ  hội?

Từ sau Tết Mậu Thân đến nay, đối phương không ngừng vu khống cho anh em tôi đã tàn sát đồng bào vô tội ở Huế. Tôi nguyên là sinh viên Y khoa nên họ còn trút luôn lên đầu tôi cái tội khi sư diệt tổ là giết các giáo sư người Đức ở Đại học Y khoa Huế. Lúc đầu thì có nhiều người tin nhưng hơn ba mươi năm nay, bà con bạn bè trong nước và cả những người ở nước ngoài có dịp đi về đều đã hiểu được sự thật. Tất cả chỉ là tin đồn do những người có ác ý gieo rắc, không cần chính xác và không ai phải chịu trách nhiệm. Nhưng Liên Thành, là người cầm đầu nhiều cơ quan công lực, rất có điều kiện để kiểm chứng các tin đồn. Vậy xin hỏi Liên Thành: ông nói tôi say sưa lấy máu tươi, giết đồng bào vô tội nhưng chính xác tôi đã giết những người nào? lúc nào? ở đâu?

Nếu ai đó nói chính mắt họ thấy tôi giết người thì chắc chắn đó là kẻ ăn gian nói dối.

Chuyện Mậu Thân hãy còn nhiều điều mà tôi cần nói, nhất là về cái chết của các giáo sư người Đức ở Huế. Nếu có dịp tôi sẽ xin phép được trình bày với bạn đọc cũng trên diễn đàn Lề Bên Trái này.

Gần đây, một số người ở nước ngoài về Việt Nam thăm gia đình có kể rằng vào những năm cao điểm của phong trào vượt biên, những gia đình thuyền nhân khi đến vùng đất hứa đều rất sợ phải qua thêm một cửa ải của ông Liên Thành. Hễ ông ghét người nào thì liệt họ vào danh sách lý lịch xấu. Có người như giáo sư Châu Tâm Luân, Hoàng Văn Giàu… còn bị ông nhồi cho bầm dập như cái mền. Mặc dầu đây chỉ là những thông tin chưa được kiểm chứng nhưng chắc cũng không sai sự thật bao nhiêu. Những thuyền nhân ấy phần lớn đều đã trải qua trăm cay nghìn đắng, có người mất cả tài sản và tính mạng người thân ngoài biển khơi. Họ có còn dính dáng gì đến chế độ cộng sản nữa đâu mà ông thù dai đến thế ?. Ông từng giữ một lúc nhiều chức vụ quan trọng như: Quận trưởng Quận 3 – Phó trưởng Ty Cảnh Sát Đặc Biệt – Trưởng ban An ninh – Tổng thư ký điều hành Ủy ban Phượng Hoàng Thừa Thiên Huế… Lúc này những chức vụ đó đã không còn giá trị sử dụng. Vậy ai trả lương và cho phép ông hành động như một tên đại bàng, đầu gấu ở các trại tỵ nạn? CIA chăng? Nếu đúng như thế thì tôi sẽ nói thêm vài điều có liên quan đến cái nghề CIA của ông để giúp ông giải đáp câu hỏi: Tại sao Miền Nam VNCH lại thua?

 

  1. Tại sao Miền Nam VNCH lại thua?

Ông Liên Thành viết: “Kể từ ngày 30-4-75 đến nay trong tâm khảm của tất cả người Việt Nam đều không nguôi câu hỏi: tại sao miền Nam VNCH lại thua, Tại sao cái đúng lại thua cái sai, cái ác lại thắng cái thiện?… ” Đây là câu hỏi lớn đã được các nhà lãnh đạo chính trị, quân sự, các nhà lý luận, chiến lược hàng đầu của cả hai bên – bên thắng và bên thua nghiên cứu rất kỹ. Có lúc hai bên đã cùng tỉnh táo ngồi lại với nhau trong những cuộc hội thảo khoa học để bổ sung cho đáp án của mình. Và câu trả lời thuyết phục nhất về phía Mỹ đã được Mac Namara cựu Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ phát biểu trong tập hồi ký của mình: “Chúng ta thua vì đã đánh giá thấp lòng yêu nước của người Việt nam.” Câu nói ngắn gọn đó chứng tỏ ông Mac Namara đã hiểu được vấn đề. Nhưng Liên Thành thì chưa chắc đã hiểu vì cho đến nay ông ta vẫn chỉ có thể suy nghĩ theo những luận điệu nông cạn như: Cộng sản Bắc Việt là tay sai của Nga-Tàu, VNCH thua vì bị Mỹ cúp viện trợ, thiếu vũ khí đạn dược, Huế nổi loạn là do Trung tá điệp viên Hoàng Kim Loan và đại tá Việt cộng Nguyễn Khắc Từ điều khiển chùa Từ Đàm… Để Liên Thành hiểu lòng yêu nước ấy như thế nào, tôi xin kể vài chuyện như sau:

Một hôm anh Nguyễn Kim Sơn (người đã cho anh em Tường – Phan trốn tại nhà trước khi thoát ly) ngồi trên xe hàng đi từ Huế vào Đà Nẵng. Đến đoạn đường trước căn cứ Mỹ ở sân bay Phú Bài, mọi người đều phải xuống xe để cho lính Mỹ khám xét thân thể. Vài cô gái bị lính Mỹ giở trò sàm sỡ. Một thanh niên có vẻ nông dân trừng mắt nhìn bọn chúng một cách căm thù. Lính Mỹ thấy thế liền lôi người thanh niên ra khám xét. Ai ngờ trong mình thanh niên nầy rơi ra một cây súng ngắn. Thì ra đó là một “tên Việt cộng”. Lập tức anh ta bị lính Mỹ bẻ hai tay ra sau lưng như bẻ cánh gà rồi chỉ vài cái lên gối là miệng anh ta hộc máu ra như suối, ngã sụm xuống đất. Lính Mỹ dẫm giày đinh nát cả mặt, gãy cả đôi chân rồi đá anh qua một bên lề đường. Nguyễn Kim Sơn kể chuyện ấy rồi than thở: nhìn thấy đồng bào mình bị nó giày xéo như con giun con kiến mà không làm gì được thật là xót xa tủi nhục. Nguyễn Kim Sơn được ăn học ở Mỹ nhưng chính cái thảm cảnh ngày hôm ấy đã khiến anh trở thành người đầu tiên đọc tuyên cáo  đốt tòa Tổng lãnh sự Mỹ ở Huế và đấy là tòa Tổng lãnh sự Mỹ đầu tiên trên thế giới bị đốt. Không phải chủ nghĩa cộng sản – vì cho đến hôm nay, Nguyễn Kim Sơn vẫn không phải là người của chế độ cộng sản – mà chính là lòng yêu nước thương nòi của người Việt nam đã nổi lửa đốt cháy tòa Tổng Lãnh sự Mỹ. Hôm chúng tôi trốn ở nhà Nguyễn Kim Sơn thì các em của anh cũng như anh, cả nhà chưa ai tham gia cách mạng. Nhưng sau khi thành phố Huế bị Nguyễn Ngọc Loan và Liên Thành khủng bố trắng, bàn thờ Phật bị xe tăng xéo nát, các em của anh đều bí mật tham gia cách mạng trong tổ chức Thành Đoàn Sài Gòn. Chính Liên Thành chứ không ai khác đã đẩy họ về phía Việt Cộng. Phật tử trở thành Việt Cộng, Việt Cộng nằm trong hàng ngũ phong trào tranh đấu của Phật giáo là chuyện có thật và đó là lôgich phát triển của lòng yêu nước chứ chẳng phải mưu ma chước quỷ gì cả.

Tôi còn một dẫn chứng khác rất đáng chú ý đối với Liên Thành:

  • Tại trung tâm lưu trữ Aix-en Provence ở Pháp có một bức thư bằng chữ Hán được mật thám Pháp dịch ra tiếng Pháp, gần đây đã được các nhà nghiên cứu sử học dịch ra tiếng Việt như sau:

Ngày 17 tháng 12 năm 1931.

 Gửi đồng chí Nguyễn Ái Quốc

 Tôi vừa được biết đồng chí đang ốm nặng tại Hồng Kông và tin này làm tôi vô cùng lo lắng. Cho phép tôi gửi đồng chí kèm theo đây 300 yên để đồng chí mua thuốc men. Mong đồng chí tích cực chữa bệnh. Điều đó cần cho sự nghiệp của tổ quốc. Chúc đồng chí sớm bình phục.

PHÚC ĐÁN.

Nguyễn Ái Quốc tức là người mà chúng tôi gọi là Bác Hồ. Còn người ký Phúc Đán, tên là Nguyễn Phúc Đán tức Kỳ Ngoại Hầu Cường Để chính là tổ phụ (ông nội) của Liên Thành. Thư đề tháng 12 năm 1931, tức sau khi Đảng Cộng Sản của Nguyễn Ái Quốc ra đời hơn một năm rưỡi. Biết tin Nguyễn Ái Quốc bị bệnh nặng ở Hồng Kông, Kỳ Ngoại Hầu ở Nhật lo lắng gửi tiền bạc chăm sóc và gọi bằng hai tiếng đồng chí rất quí mến. Nguyễn Ái Quốc và Kỳ Ngoại Hầu thuộc hai con đường, hai thế hệ nhưng vẫn cư xử với nhau như đồng chí vì họ có chung một tấm lòng yêu nước. Chính truyền thống yêu nước lâu đời của người Việt Nam đã làm nên chiến thắng ngày 30-4-75 chứ chẳng phải Nga sô – Trung Cộng nào cả. Ai đúng, ai sai, ai thiện, ai ác, ai thắng, ai thua – chỉ cần Liên Thành chịu khó đọc sách nhiều nhiều một chút, nhất là những trang sử vẻ vang của gia tộc mình chắc sẽ tự tìm được câu trả lời, chậm hơn Mac Namara một chút mà đúng cũng không sao. Lại mong ông Liên Thành không vì tổ phụ mình viết bức thư nói trên cho Nguyễn Ái Quốc mà liệt Kỳ Ngoại Hầu Cường Để và nhóm chí sĩ Đông Du vào tội danh tiếp tay cho Cộng sản rồi làm báo cáo mật nộp cho CIA.

CIA mà dựa trên những nguồn tin láo toét và trật lất của Liên Thành hèn chi Mỹ thua cũng phải.

HPNP.

Nhà văn  HPNP trả lời phỏng vấn của Tạp chí Sông Hương

VỀ MẬU THÂN – HUẾ

                                    Trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan

                        về những “hũ mắm thúi” của cựu thiếu tá cảnh sát Liên Thành ở Mỹ

15

Hoàng Phủ Ngọc Phan thời tranh đấu

                                                        14:42 | 04/07/2012

LTS: Nhân sự kiện Đại học Duy Tân ở Đà Nẵng tổ chức hội thảo khoa học về chủ đề “Phong trào tranh đấu của thanh niên – sinh viên – học sinh các thành thị miền Nam (1954-1975)” Nhà thơ Đông Hà – cộng tác viên của Sông Hương có dịp trò chuyện với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan, một thành viên trong đoàn đại biểu từ thành phố Hồ Chí Minh ra. Anh cũng là một trong số cộng tác viên viết và quảng bá tạp chí Sông Hương ngay từ những số đầu tiên tại thành phố Hồ Chí Minh.

        ĐÔNG HÀ.-Trước khi trở thành nhà văn, anh từng là sinh viên tích cực hoạt động trong các phong trào tranh đấu ở Huế từ năm 1963 đến 1966. Từ sau Tết Mậu Thân 1968 đến nay anh bị một số tờ báo và những trang web chống Cộng cực đoan (CCCĐ) ở nước ngoài không ngừng cáo buộc anh và hai nhân vật nổi tiếng khác là nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường và nhà văn Nguyễn Đắc Xuân – cả ba thường bị đối phương gọi là “ba tên đồ tể khát máu Tết Mậu Thân”. Tất nhiên các anh đều đã có lên tiếng phản bác những cáo buộc này nhưng chủ yếu là qua các phương tiện truyền thông ở nước ngoài. Đây là lần đầu tiên, chúng tôi muốn cùng anh trở lại vấn đề này để giải đáp những thắc mắc còn ít nhiều vướng vít trong tâm tư, tình cảm của anh em bạn bè và của bạn đọc – nhất là bạn đọc của SÔNG HƯƠNG. 

ĐÔNG HÀ (ĐH): Việc các anh Hoàng Phủ Ngọc Tường – Hoàng Phủ Ngọc Phan – Nguyễn Đắc Xuân không ngừng bị đối phương cáo buộc là “ba tên đồ tể khát máu” có thực sự gây cho các anh những khó khăn, phiền phức nào không? 

HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN (HPNP): Tất nhiên là có và nhiều khi còn khó chịu và nguy hiểm hơn tôi tưởng. Bởi vì lời nói dối nếu được lặp đi lặp lại cả ngàn lần thì sẽ thành sự thật. Tôi nhớ có lần ba tôi nghiêm giọng hỏi tôi: “Người ta nói Tết Mậu Thân, con và thằng Tường về Huế giết người nhiều lắm. Có thật vậy không?”. Tôi trả lời rất rõ ràng: “Đó là luận điệu tuyên truyền vu khống của kẻ địch. Nếp nhà ta xưa nay vẫn coi trọng những điều Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa. Dòng họ ta một số ở miền Bắc, một số ở miền Nam. Nhưng dù sống dưới chế độ nào cũng đều là công dân lương thiện – không hề nẩy sinh hạng tham quan ô lại, cường hào ác bá, lưu manh đê tiện. Xin ba yên tâm.” Đó là chuyện trong gia đình nhưng đối với bên ngoài thì nói vậy cũng chưa đủ sức thuyết phục. Quả thực cũng có một số bà con bạn bè thiếu thông tin chính xác và bị tác động bởi tin đồn nên đối với chúng tôi có phần dè dặt, kém thân thiện. Hiện nay trong luồng sách báo chống Cộng ở hải ngoại, rõ ràng là anh em chúng tôi đã “chết” tên “đao phủ” và nếu họ là người viết sử thì chúng tôi bị coi như tội nhân thiên cổ rồi. Năm ngoái có đoàn làm phim của Đài Truyền hình Tp. Hồ Chí Minh cùng nhà văn nữ Phùng Lệ Lý sang Mỹ để làm một phim tài liệu về phong trào phản chiến. Đoàn có rủ tôi đi theo nhưng tôi ngại sự có mặt của tôi ở Mỹ có thể khiến những phần tử cực đoan gây rắc rối cho công việc của đoàn làm phim nên đã từ chối.

ĐH: Thế thì phải phản bác chứ? 

HPNP: Thường thì tôi không có hứng thú tranh luận trên những trang web lá cải của những người chống Cộng cực đoan (C.C.C.Đ). Tranh luận với họ là mình dễ mất bình tĩnh và bị lôi cuốn vào những cuộc gây gổ không có điểm dừng. Hơn nữa nếu tranh luận mà giải quyết được mọi vấn đề thì nhân loại đã không có chiến tranh. Riêng ở Việt Nam, cuộc chiến tranh chống Mỹ đã kết thúc. Việc gì hai bên không thể tranh luận mà cần phải giải quyết trên chiến trường cũng đã giải quyết xong.

Thế nhưng vào tháng 4 năm 2009, một “đầu lĩnh” của đảng Đại Việt lưu vong thuộc hàng “thủ lĩnh đại ca” của phe CCCĐ tên là Liên Thành đã tung ra trên mạng một bài báo nhan đề là “Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng”, đồng thời phát hành một quyển sách tên là “Biến động miền Trung”. Bài báo và quyển sách nói trên đều rặt một luận điệu tuyên truyền chống Cộng cũ rích mà các chính quyền quốc gia thường dùng cho cán bộ xã ấp từ thế kỷ trước. Tất nhiên vẫn là ngôn ngữ vu khống Tường – Phan – Xuân là đao phủ khát máu. Ngoài ra còn vu khống nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và rất nhiều sinh viên, trí thức trong phong trào tranh đấu ở Huế là Việt Cộng nằm vùng. Nghiêm trọng hơn, Liên Thành còn xúc phạm danh dự của vị lãnh tụ đức cao vọng trọng của Giáo hội Phật giáo là cố Tăng thống Thích Đôn Hậu. Gia đình tôi vốn theo đạo Phật. Cả anh Tường và tôi đều có pháp danh và có phái quy y với bổn sư Thích Đôn Hậu. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, buộc lòng tôi đã phải lên tiếng vạch trần những chỗ trật lất và láo toét lúc nhúc như dòi bọ trong những thứ gọi là tài liệu mật của Liên Thành. Bài phản bác của tôi lần đầu được giới thiệu trên blog Lề Bên Trái của nhà văn Đào Hiếu ở thành phố Hồ Chí Minh, chỉ sau vài tuần lễ đã có hơn 5000 lượt người đọc. Sau đó bài báo còn xuất hiện trên một số trang web khác ở trong và ngoài nước.

ĐH: Ở Huế, nhiều người đã tìm đọc cả hai bài báo của Liên Thành và của anh. Quả thực bài viết của anh rất tỉnh táo và có sức thuyết phục. Nhưng liệu những phản bác của anh có thuyết phục được Liên Thành và nhóm CCCĐ hoặc tìm được sự đồng cảm trong số bạn đọc ở phía bên kia? 

HPNP: Với Liên Thành thì chắc chắn là không có tí mảy nào. Ngay đến ý kiến của những sĩ quan Cảnh sát Quốc gia thượng cấp của Liên Thành y còn không coi ra gì huống chi…

ĐH: Anh có thể nói rõ hơn không? 

HPNP: Sau khi bài báo của tôi được giới thiệu trên trang web Lề Bên Trái của nhà văn Đào Hiếu, một hôm tôi nhận được email của một người ẩn danh ở nước ngoài gửi cho tôi xem bài viết của ông Nguyễn Mâu – cựu đại tá, trưởng ngành Cảnh sát đặc biệt của Tổng Nha (sau nầy là Bộ Tư Lệnh) nhan đề “Trường hợp nhạc sĩ Trịnh Công Sơn”. Bài viết có đoạn mở đầu như sau: “Chúng tôi xin phép anh linh Trịnh Công Sơn được gọi anh bằng anh như thuở nào. Chúng tôi nói thẳng ở đây rằng giữa chúng tôi không có tình thâm giao nhưng rất hiểu nhau và kính trọng nhau. Thật dễ hiểu: làm sao là bạn thân được khi một người là nhân viên công an rình rập dòm ngó anh và anh lại là một nghệ sĩ có tâm hồn đang đau nhức với cái đau nhức của dân tộc và sáng tác vì cái đau nhức ấy…”. Trong bài viết, ông Nguyễn Mâu kể lại những buổi thẩm vấn Trịnh Công Sơn đã diễn ra ở Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, rất chuyên môn nhưng cũng rất nhẹ nhàng lịch sự. Sau khi hai bên đã hiểu nhau, Trịnh Công Sơn được “về nhà” chứ không gọi là “được trả tự do” như cách nói dành cho những người bị bắt. Đoạn cuối bài báo, ông Nguyễn Mâu viết: “Anh ấy đã ra đi nhưng bao vấn nạn còn để lại. Chúng tôi đã thực lòng viết ra đây về anh ấy, nhân danh một cựu nhân viên tình báo đã từng bới xới tìm hết tì vết của anh để truy tố. Anh ấy đã nằm xuống và đã trở thành vô hiệu hóa tòa án, công tố, bị can, biện hộ. Tất cả nay trong quyền xét đoán vì văn học sử của mỗi độc giả. Chúng tôi giang tay và cúi đầu thật thấp cầu nguyện chỉ mong linh hồn anh tìm được sự an nghỉ chốn vĩnh hằng”. Trịnh Công Sơn mất năm 2001. Bài viết của ông Nguyễn Mâu in trong quyển sách của ông nhan đề NDB – Ngành Đặc Biệt (The Special Branch) xuất bản vào năm 2007. Người giới thiệu bài viết của ông Nguyễn Mâu tên là Lê Xuân Nhuận – đại tá Trưởng ngành Cảnh sát đặc biệt Vùng II chiến thuật. Trong lời giới thiệu, ông Nhuận cho biết đã đọc cả hai bài viết về Trịnh Công Sơn của Liên Thành và của Hoàng Phủ Ngọc Phan và nói rõ: “Nhận định và quyết định của ông Nguyễn Mâu đối với Trịnh Công Sơn chính là thái độ và biện pháp của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đối với nhạc sĩ ấy, ở cấp cao nhất trong toàn quốc (VNCH) và trong thời gian ông Nguyễn Mâu cầm đầu ngành tình báo này.” Cách nói và cách làm của hai ông cựu chỉ huy cao cấp của ngành Cảnh sát Quốc gia mặc nhiên đã phủ nhận những cáo buộc của Liên Thành đối với Trịnh Công Sơn. Dường như hai ông có ý muốn nói: “Cảnh sát Quốc gia chúng tôi không phải ai cũng như Liên Thành”. Vậy liệu tôi có thể xem đó là dấu hiệu một sự đồng cảm của bạn đọc từ phía bên kia được chăng?
Hai ông Nguyễn Mâu và Lê Xuân Nhuận đều đã viết những quyển sách về hoạt động tình báo và về lịch sử ngành cảnh sát xuất bản ở San Jose. Lẽ nào Liên Thành chưa đọc những quyển sách ấy. Vậy mà y vẫn phớt lờ và tiếp tục phun khói mù và nọc độc để hại hết người nầy đến người khác. Cấp trên mà y có thể cúi đầu phục tùng e rằng chỉ có một người là tướng Nguyễn Ngọc Loan, hỗn danh là Sáu Lèo.

ĐH: Có phải là tên hung ác đã xử bắn ông Bảy Lốp trên đường phố và bị hàng triệu người trên thế giới nguyền rủa? Nhưng tại sao Liên Thành chịu phục tùng Sáu Lèo? 

HPNP: Chuyện này hơi dài dòng một chút. Đầu mùa hè năm 1966 Nguyễn Ngọc Loan theo lệnh Mỹ – Thiệu Kỳ đưa quân từ Sài Gòn ra đàn áp phong trào tranh đấu ở miền Trung. Hầu hết những người đứng đầu các cơ quan quyền lực quân sự và dân sự ở Huế, kể cả tướng Nguyễn Chánh Thi đều bị bắt hoặc bị vô hiệu hóa. Nhìn quanh không còn ai đáng tin cậy, Nguyễn Ngọc Loan – có lẽ thông qua sự tiến cử của Hà Thúc Ký, (trùm Đại Việt) – bèn sử dụng Liên Thành như một cánh tay đắc lực. Gặp thời, kẻ tiểu nhân đắc chí Liên Thành ra sức lập công với Nguyễn Ngọc Loan và với đảng Đại Việt. Danh sách ba anh em chúng tôi là Tường – Phan – Xuân được ưu tiên phát lệnh truy nã trên đài phát thanh e rằng do Liên Thành và đám Đại Việt đề xuất chứ Nguyễn Ngọc Loan làm gì biết mà “coi trọng” chúng tôi dữ vậy. Sự thật, không phải từ sau Tết Mậu Thân mà ngay từ mùa hè 1966 đến nay chúng tôi đã lọt vào tầm ngắm của Liên Thành. Từ đó Liên Thành luôn luôn sử dụng cái tên Tường – Phan – Xuân làm mục tiêu đánh phá để trổ tài chống Cộng, làm bàn đạp để thăng quan tiến chức.

Năm 1966 tuy không bắt được chúng tôi nhưng cũng đã có cớ để chụp mũ cộng sản cho phong trào Phật giáo ở Huế. Để lập công với Nguyễn Ngọc Loan, Liên Thành không từ một thủ đoạn gian ác nào. Mùa hè năm 1966, y dẫn quân vào đánh phá chùa chiền, bắt bớ các tăng ni Phật tử. Có người hỏi: “Ông là cháu đức Tăng thống Thích Tịnh Khiết sao đối xử với các Thầy như vậy?” Y trả lời một câu rất vô đạo: “Ông già tôi theo Cộng sản tôi cũng bắt luôn chứ đừng nói mấy thầy”. Trong thời gian quân Giải Phóng làm chủ thành phố Huế vào Tết Mậu Thân, Liên Thành trốn rất kỹ nên thoát nạn. Quân Giải phóng rút ra khỏi thành phố cả tuần lễ y mới ra trình diện nên bị Tỉnh trưởng Phan Văn Khoa và tướng Ngô Quang Trưởng xài xễ một trận. Để lập công chuộc tội, mùa hè 1968 Liên Thành rình bắt được một người bạn học cũ từng cho y ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu tên là Hồ Đăng Lương nay đã tham gia cách mạng, trốn dưới hầm bí mật ở xã Thủy Bằng huyện Hương Thủy. Y moi hầm bí mật bắt được Hồ Đăng Lương lập tức chém đầu bạn đem cắm bên đường ở xã Thủy Phương để làm mồi nhử, tính phục kích bắt thêm những người khác. Năm 1973, y sát hại thầy học của mình là nhà thơ Ngô Kha rồi thủ tiêu mất xác. Nhưng công lao lớn nhất mà y báo cáo lên cấp trên là cái gọi là “Điệp vụ Hoàng Kim Loan”. Mùa hè năm 1972, Liên Thành cho người rình nhà anh Lê Phước Á, bắt được anh Á và tình cờ bắt được luôn cả anh Hoàng Kim Loan. Anh Loan chỉ là một cán bộ dân chính bình thường và là một trong những Thành ủy viên, phụ trách công tác trí vận, không hề có kỹ năng chuyên môn của ngành tình báo gián điệp. Liên Thành tra tấn, ép cung anh Loan – gọi anh là trung tá điệp viên rồi ngụy tạo hồ sơ một vụ án gián điệp rất lớn và rất gian dối để có cớ triệt phá Phật giáo và có cớ vu khống bắt bớ rất nhiều người thuộc nhiều giới trong thành phố. Kể cả các đồng sự của y trong ngành cảnh sát, không thích ai y cũng nhét luôn vào hồ sơ nầy rồi đạp người ta xuống để mình ngoi lên. Có lẽ đây là thành tích tâm đắc nhất mà y lập được để dâng lên “quan thầy” Nguyễn Ngọc Loan. Trong vụ đàn áp Phật giáo ở miền Trung, đồng bào Huế hận Nguyễn Ngọc Loan đến tận xương tủy. Qua hình ảnh Nguyễn Ngọc Loan xử bắn tù binh Bảy Lốp trên đường phố, cả triệu người trên thế giới đều kinh tởm. Đến nỗi khi quân Giải phóng tấn công vào Sài Gòn đợt II, Nguyễn Ngọc Loan bị thương nặng chở qua Mỹ nhưng chính phủ Mỹ không cho nhập cảnh vì sợ thế giới lên án – buộc phải chuyển Sáu Lèo qua Úc điều trị. Thế nhưng trong bài Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng, Liên Thành lại nịnh bợ Nguyễn Ngọc Loan bằng câu rất ngược ngạo: “Phật đã độ trì con người trung nghĩa xứ Huế – đại tá Nguyễn Ngọc Loan và lực lượng dẹp loạn miền Trung”. Có thể nói toàn bộ những gì Liên Thành viết Phật giáo, về phong trào tranh đấu, về Mậu Thân Huế và về anh em Tường – Phan – Xuân chỉ là một bài vè nói ngược: “Vẻ vè ve nghe nghe vè nói ngược. Con chim làm tổ dưới nước. Con cá bơi lội trên cây…”.

ĐH: Nhân tiện, đề nghị anh nói đôi điều về quyển “Biến động miền Trung” của Liên Thành. Nó ra thế nào? 

HPNP: Trong quyển sách ấy, nội dung vu khống anh em Tường – Phan – Xuân chỉ là điểm tựa để kê súng bắn phá phong trào Phật giáo. Từ đó gán cho Phật giáo cái tội dẫn Việt Cộng vào Huế Tết Mậu Thân và tiếp theo quy trách nhiệm cho Phật giáo làm Miền Nam VNCH mất vào tay Cộng sản. Tuy nhiên Phật giáo không thiếu những cây bút tích cực hộ pháp, lập tức phản bác những xàm ngôn của Liên Thành. Trên trang mạng của Phật giáo hải ngoại, cư sĩ Bảo Quốc Kiếm đã viết 72 bài hội luận có tiêu đề là Liên Thành và Mắm Tôm – đập cho hủ mắm tan nát. Trên trang web Chuyển Luân, tác giả Hoàng Đông Tà cũng có loạt bài gọi quyển sách của Liên Thành là “Hũ mắm thúi”. Trên trang web Paltalk, Sách Hiếm… cũng có những bài hội luận vạch trần âm mưu thủ đoạn đánh phá Phật giáo của Liên Thành và phe CCCĐ. Một số đại diện hoàng tộc nhà Nguyễn ở nhiều nước trên thế giới ra thông cáo không công nhận Liên Thành là người trong hoàng tộc chính thống và xin lỗi giáo hội Phật giáo về những gì Liên Thành đã xúc phạm. Ngay ở Huế cũng có một số vị huynh trưởng Gia đình Phật tử phẫn nộ lên tiếng trên mạng. Sau khi “Hủ mắm thúi” phát hành, nghe nói nội bộ gia đình Liên Thành trở nên lục đục. Giữa Liên Thành và vợ con phát sinh mâu thuẫn gay gắt không biết là vì chính kiến hay vì lợi nhuận kiếm được từ quyển sách.

ĐH: “Mắm thúi” mà bán cũng được nhiều tiền thế sao? 

HPNP: (cười) Có chứ. Miễn là nó gây được xì căng đan, càng thúi càng dễ bán. Ngoài ra Liên Thành và nhóm CCCĐ còn có thể mượn cớ làm sách để quyên góp hoặc trấn lột bà con Việt kiều để moi tiền theo kiểu xã hội đen.

ĐH: Anh vừa dùng từ “nhóm CCCĐ” – nói vậy có nghĩa là Liên Thành không phải là người duy nhất làm ra những hủ mắm thúi ấy? 

HPNP: Bằng vào trình độ học vấn của Liên Thành thì không thể viết nổi quyển sách ấy. Bất quá “Liên đại ca” chỉ cung cấp nước bọt – nghĩa là ngồi bịa chuyện cho người khác ghi chép chứ có hồ sơ tài liệu gì đâu. Nguyên từ năm 1974, Liên Thành đã bị cấp trên cách chức. Ngày 30/4/1975 lại cong đuôi mà chạy thì lấy đâu ra tài liệu mật? Theo thông tin từ một số bạn bè ở Mỹ, chúng tôi được biết, trong số tả phù hữu bật của Liên Thành có: Lữ Giang, tên thực là Nguyễn Cần, một người Thiên Chúa giáo tu xuất. Người kia là Trần Tiễn San, sĩ quan biệt động quân, con ông Trần Điền, trùm Đại Việt ở Huế. Có lẽ vì những người chấp bút ấy không nắm vững thực tế nên viết đầu xuôi đuôi ngược khiến hũ mắm của họ mới thối đến như thế.

ĐH: Theo anh, họ thiếu thông tin hay cố tình bóp méo sự thật? 

HPNP: Theo tôi, họ vừa thiếu thông tin chính xác vừa có âm mưu bóp méo sự thật.

* Mùa hè 1966 họ nhắm vào ba nhân vật Tường – Phan – Xuân làm vật tế thần vì chúng tôi có vẻ đáng tội và dễ xơi tái hơn cả. Giả sử khi họ vào thành phố Huế bắt được chúng tôi họ sẽ giết ngay tại chỗ để ra oai, trấn áp phong trào chứ không cần bắt bớ xét xử gì cả. Chúng tôi đã có nguồn tin nội bộ cho biết trước âm mưu này nên mới chuẩn bị sẵn đường dây nóng để thoát ly chứ không phải chỉ là suy đoán.

* Sau Tết Mậu Thân, báo chí trên thế giới nóng lên bởi hai vụ giết người ghê tởm: Vụ tên Nguyễn Ngọc Loan bắn tù binh trên đường phố. Sau đó là vụ tên Trung úy Calley tàn sát hơn 500 đồng bào ta ở Mỹ Lai. Chính quyền Mỹ lẫn Sài Gòn rất nhức đầu vì hình ảnh Thế giới tự do bị những tên ác quỷ nầy bôi đen. Để đánh lạc hướng dư luận trong nước và trên thế giới, bộ máy tuyên truyền của địch thông qua hai công cụ đắc lực là những cái miệng mồm gian dối của bộ đôi Liên Thành – Nhã Ca, cố tình thổi phồng con số nạn nhân chiến cuộc Mậu Thân và gọi đó là nạn nhân bị Việt Cộng thảm sát. Đặc biệt Liên Thành và đồng bọn không ngừng bịa đặt đủ chuyện tập trung vào Tường – Phan – Xuân nhằm biến hình ảnh những người kháng chiến yêu nước thành những tên đao phủ, cá mè một lứa với bọn Sáu Lèo – Calley. Về phía cách mạng, sau khi chiến thắng hình như chúng ta coi đây là chuyện nhỏ, bỏ ngỏ mặt trận tuyên truyền nầy, mặc cho Liên Thành và đám tàn quân CCCĐ múa gậy vườn hoang. Có lẽ đã đến lúc những người có trách nhiệm cùng những người trung thực phải có tiếng nói chính thức nhằm giải mã những dấu hỏi, dấu than trong nỗi đau của chiến cuộc Mậu Thân, ngõ hầu làm rõ sự thực trước công luận.

ĐH: Được biết mới đây Liên Thành vừa tổ chức lễ ra mắt cái gọi là Ủy ban Truy tố tội ác của Đảng CSVNvào ngày 29/4 tại San Jose. Theo tình hình hiện nay, những hoạt động này có còn cần thiết đối với Mỹ nữa không? 

HPNP: Ít nhất cũng là cần thiết đối với Liên Thành và những người CCCĐ. Họ biết rằng chính giới Mỹ luôn luôn cần những lá bài chính trị dự trữ. Khi cần, cả đến những lá bài rác cũng có thể đem ra sử dụng. Gần đây, tình hình Biển Đông căng thẳng. Có lẽ Liên Thành và những chính khách CCCĐ hy vọng rằng nếu Trung Quốc đánh Việt Nam thì Việt Nam phải cầu cứu Mỹ. Và nếu quân Mỹ trở lại Việt Nam thì những người CCCĐ sẽ có cơ hội xếp hàng làm đuôi sau lưng “đội quân tái chiếm”. Vì vậy lâu nay họ tích cực đánh bóng lại thần tượng Diệm – Nhu, câu kết với dư đảng Cần Lao, chiêu tập đám tàn quân bại tướng, mài nanh dũa vuốt, tiếp tục chống phá cách mạng, gây chia rẽ phân hóa trong hàng ngũ Phật giáo ở trong và ngoài nước vốn là lực lượng đồng hành với dân tộc trong những khi tổ quốc lâm nguy. Họ làm những chuyện đó để mong được chính giới Mỹ chú ý và lóng nhóng chờ thời cơ để được Mỹ tái tuyển dụng. Cái đó kêu bằng đánh chết không chừa cái nết Việt gian.

* Hằng năm cứ vào dịp 30/4 và tết Nguyên Đán, họ thường tổ chức họp hành, tố cáo tội ác VC… kèm với yêu cầu quyên góp để kiếm chút tiền tiêu vặt. Đáng chú ý là dịp 30/4 năm nay, họ làm lễ ra mắt cái gọi làỦy ban truy tố tội ác của Đảng CSVN. Ủy ban nầy ngoài đầu nậu Liên Thành còn có thêm ba bốn thành viên là công chức hoặc sĩ quan cấp thấp của chế độ cũ. Đối tượng truy tố vẫn là Tường – Phan – Xuân, có bổ sung thêm tên cô sinh viên xinh đẹp là Đoan Trinh. Không biết Liên Thành kiếm đâu ra nhân chứng là hai người phụ nữ (có báo danh nhưng xin dấu địa chỉ ở Mỹ) vu khống Hoàng Phủ Ngọc Phan và Đoan Trinh đã nổ súng tàn sát cả nhà bà ta từ người già tới trẻ em ở Phú Cam! (Sự thực trong chiến dịch Mậu Thân, chúng tôi chỉ hoạt động trong một số khu vực rất hạn chế trong Thành nội, không được phép rời địa bàn và càng không thể qua bên kia sông.)

* Tất nhiên Ủy ban của Liên Thành không quên việc bán sách và quyên tiền trong buổi lễ ra mắt. Sách là quyển Huế – Thảm sát Mậu Thân mới in – bất quá lại cũng xào luộc từ những hũ mắm thối. Ủy ban kêu gọi đóng góp khoảng 20.000 USD để mướn luật sư. Theo dõi thông tin trên các trang web của họ thì thấy khách dự lễ trong hội trường khoảng 200 người, ủy ban chỉ thu được khoảng 500 USD. Nhân tài vật lực như thế mà đòi truy tố cả Đảng CSVN – thật là trò bịp chống Cộng theo kiểu Sơn Đông mãi võ.

ĐH: Lần đầu tiên trò chuyện về vấn đề nầy trên tạp chí Sông Hương, anh có muốn gửi gắm điều gì với bạn đọc ở phía bên kia không? 

HPNP: Với Liên Thành và nhóm CCCĐ thì tôi không có điều gì để nói. Nhưng với những người khác chính kiến thuộc đa số thầm lặng ở hải ngoại thì tôi cũng muốn xin thưa với họ đôi lời rằng: ngoài cái chính kiến quốc gia hay cộng sản, mỗi cá nhân hay cộng đồng chúng ta còn có những hệ thống giá trị khác cần phải gìn giữ trong đạo làm người. Con người như ông Liên Thành có rất nhiều cái BẤT: bất hiếu, bất trung, bất nhân, bất nghĩa, bất lương, bất trí, bất khả thuyết, bất khả tư nghị, bất khả hòa giải và hòa hợp. Những người nhân cách bại hoại như thế dù đứng dưới lá cờ nào cũng chỉ làm hoen ố lá cờ đó mà thôi. 

ĐH: Xin cảm ơn anh! 

(SH281/7-12)

                              VẠCH MẶT NHÂN CHỨNG GIAN NGUYỄN THỊ THÁI HÒA

                                                     TRONG  “PHIÊN TÒA” CỦA LIÊN THÀNH Ở MỸ

_____________________________________________

Bài củaHOÀNG PHỦ NGỌC PHAN

 

        *   NGUYỄN THỊ THÁI HÒA ĂN GIAN NÓI DỐI.

Tôi là Hoàng Phủ Ngọc Phan,một trong bộ ba Tường Phan Xuân – luôn luôn bị tên cựu thiếu tá cảnh sát Sài gòn là Liên Thành vu cáo những tội ác giết người ghê tởm trong hơn năm mươi năm qua.Có thể nói mọi thứ vu cáo chúng tôi đều bắt đầu từ  Liên Thành rồi từ đó đồng bọn của y hùa theo.Hằng năm cứ vào dịp 30/4 và tết Nguyên Đán, họ thường tổ chức họp hành, tố cáo tội ác VC… kèm với yêu cầu quyên góp để kiếm chút tiền tiêu vặt. Đáng chú ý là dịp 30/4 .2012 họ làm lễ ra mắt cái gọi làỦy ban truy tố tội ác của Đảng CSVN. Ủy ban nầy ngoài đầu nậu Liên Thành còn có thêm ba bốn thành viên là công chức hoặc sĩ quan cấp thấp của chế độ cũ. Đối tượng truy tố vẫn là Tường – Phan – Xuân, có bổ sung thêm tên cô sinh viên xinh đẹp là Đoan Trinh. Không biết Liên Thành kiếm đâu ra nhân chứng là một bà xưng là cán sự điều dưỡng và xưng tên là Nguyễn Thị Thái Hòa  nhưng bà này lại xin dấu xin dấu địa chỉ ở Mỹ- vu khống Hoàng Phủ Ngọc Phan và Đoan Trinh đã nổ súng tàn sát cả nhà bà ta từ người già tới trẻ em ở  khu vực quanh nhà thờ Phủ Cam.Bà ta dựng ra một câu chuyện rất dài có dặm thêm những tình tiết cho có vẻ y như thật.Theo lời bà ta thì:

Chính tên Hoàng Phủ Ngọc Phan bắn chết 3 anh em ruột: Nguyễn Xuân Kính (sinh 1942, Y khoa Huế, bị bắn chết tại nhà ông nội), Nguyễn Xuân Lộc (sinh 1946, sinh viên Luật Huế, bị bắn chết tại nhà ông nội), Nguyễn Thanh Hải (sinh 1949, sinh viên Văn khoa Huế, bị bắn chết tại trường Văn khoa). Giết các cháu xong, Phan còn đang tâm bắn chết cả ông nội của 3 sinh viên này là cụ Nguyễn Tín, 70 tuổi. Sau khi bắt sinh viên Lê Tuấn Văn (sinh viên Văn khoa Huế, là bạn của sinh viên Hải) đào huyệt tại vườn sau nhà cụ Nguyễn Tín để chôn cụ và 3 người cháu của cụ (xác sinh viên Hải đã được em gái là sinh viên Ban Cán sự điều dưỡng Nguyễn Thị Thái Hòa đưa về đây), tên Hoàng Phủ Ngọc Phan hành quyết nốt sinh viên Văn. (Mậu Thân Huế. Câu Chuyện Của Nguyễn Thị Thái Hòa. Word”.

.Tôi đã phản bác những lời vu cáo ấy một lần trong bài trả lời phỏng vấn của tạp chí  Sông Hương số tháng 7.2012 ở Huế.Nay lại thấy bài vu cáo ấy tái xuất hiện trên một số trang mạng nước ngoài.Vậy nay tôi cũng phải nói lại cho rõ.Câu chuyện bà Thái Hòa kể về tôi và cô Đoan Trinh là hoàn toàn bịa đặt. Sự thực chúng tôi không hề giết ai cả.Trong chiến dich Mậu Thân chúng tôi chỉ hoạt động trong một số khu vực rất hạn chế trong Thành nội, không được phép rời địa bàn và càng không thể qua bên kia sông Hương để gây án ở vùng Phú Cam thuộc Quận III.Điều này đã được chính Liên Thành xác nhận qua một trích đoạn trong bài viết  “ Trịnh Công Sơn và những hoạt động nằm vùng được Liên Thành công bố trên mạng và in thành sách ở Mỹ.Trong mục đích vu cho Trịnh Công Sơn là Việt Cộng nằm vùng.Liên Thành đã viết:
1– Trịnh Cung và một vài người đã nói trong Mậu Thân 1968 Trịnh Công Sơn bị cộng sản giết hụt.

…”Ai giết hụt TCS? Hoàng Phủ Ngọc Tường? Hoàng Phủ Ngọc Phan? Nguyễn Đắc Xuân?

Ba tên ác quỷ này khi đó đang ở cánh Bắc của trận đánh Huế. Tức vùng chiến trận Quận I và Quận II. Cả ba đang say sưa lấy máu tươi, giết đồng bào vô tội, làm gì có thì giờ để mà sang quận III, nơi TCS trú ngụ? Mà nếu có qua được Quận III chăng nữa, thì cũng chỉ để ôm nhau vui mừng, cùng hát bài: “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Vì TCS với bọn này “vừa là đồng chí, vừa là anh em mà”Tôi khi đó là Phó Trưởng Ty CSĐB, và là Quận Trưởng quận III, vùng TCS trú ngụ. Vì vậy tôi biết rõ chuyện nầy lắm, xin đừng bịa đặt.”

Trong bài viết nói trên,Liên Thành đã xác nhận chắc như đinh đóng cột rằng chúng tôi (Tường-Phan-Xuân) không thể có mặt ở Quận III ( hữu ngạn,vùng Phủ Cam).Thế nhưng trong “ phiên tòa Tố cáo tội ác cộng sản” và trong vai trò Trưởng Ban,y lại sử dụng nhân chứng vu khống chúng tôi tàn sát cả nhà bà ta ở  vùng Phú Cam? Ấy là vì Liên Thành nói dối nhiều quá nên bộ nhớ kém cõi của y quá tải,không thể kiểm soát được.

Xin nói thêm,chúng tôi hoàn toàn không quen biết gì với cái bà xưng là Thái Hòa.Việc bà ta làm chứng gian chắc chắn là nằm trong kịch bản của Liên Thành.Bà này đã xưng tên nhưng tại sao lại xin dấu địa chỉ ở Mỹ-chẳng lẽ sợ bị Việt Công khủng bố,trả thù? Chắc chắn không thể có chuyện đó.Tôi đoán  rằng cả cái tên Nguyễn Thị Thái Hòa cũng không có thực nên không thể cho biết địa chỉ.Lỡ có nhà báo nào hiếu sự muốn tới nhà  bà để tìm hiểu thêm thì dễ bị lộ chân tướng.

VỀ “THẰNG BÁN TƠ LIÊN THÀNH”

Truyện Kiều có câu:

“ Hỏi ra sau mới biết rằng

Phải tên xưng xuất là thằng bán tơ”

    Trong Truyện Kiều có hình ảnh tháp thoáng của một thằng bán tơ nào đó gieo họa làm gia đình Kiều tan nát,cuộc đời Kiều ba chìm bảy nổi.Ở Huế cũng có thằng bán tơ gian ác gấp bội,công khai gieo họa cho hàng trăm gia đình,hàng ngàn nạn nhân.Thằng bán tơ này tên là Liên Thành.

Từ trước kia cho  đến hôm nay,tôi chưa hề gặp,chưa hề biết mặt Liên Thành và ngược lại.E rằng nếu đi ngoài đường chưa chắc chúng tôi đã nhận ra nhau. Sự thật không phải từ sau chiến dịch Xuân Mậu Thân mà ngay từ mùa hè năm 1966 Liên Thành đã tham mưu cho bọn người dẹp loạn miền Trung của Thiệu-Kỳ-Loan công bố tên anh em chúng tôi trên đài phát thanh Huế,bắt chúng tôi ra trình diện.Nhưng chúng tôi không ra đầu hàng mà thoát ly ra vùng giải phóng.Từ đó đến nay đã hơn 50 năm,y không ngừng vu cáo cho anh em Tường-Phan những tội ác rỡn da gà.Sau này tìm hiểu thì có thể tóm tắt vài nét về  con người Liên Thành như sau:

  • Y là cháu nội của Kỳ ngoại hầu Cường Để.Gia đình có mấy anh em đều sở trường môn võ Nhật (Judo).Bố của y là ông Tráng Cữ tức trợ Cữ,một thầy giáo, theo đảng Đại Việt,có tham vọng làm chính trị ở Huế.
  • Liên Thành có thể có bằng Tú Tài I – ( Tương đương lớp 11-lên lớp 12 bây giờ) nhờ đi thi hệ thí sinh tự do kiểu lính tráng.(Móc quả lựu đạn MK2 để trước mặt rồi lấy tài liệu coi thoải mái.Giám thị phòng thi không dám đụng đến).
  • Gia nhập binh chủng Địa phương quân tại Huế để khỏi ra trận.
  • Khi các lực lượng quân đội Sài gòn ra đàn áp phong trào đấu tranh của đồng bào Phật tử Huế,y được người của đảng Đại Việt tiến cử làm tay chân cho hung thần Nguyễn Ngọc Loan.Từ đó y nhanh chóng leo lên đến cấp bậc Thiếu tá cảnh sát.Y làm mưa làm gió ở Huế đến năm 1974 thì bị cấp trên cách hết chức tước – có lẽ do biết rõ bộ mặt thật và những thủ đoạn xấu xa của y ở Huế.
  • Bắt và thủ tiêu thầy học là nhà thơ Ngô Kha.Chặt đầu người bạn từng ăn cùng mâm,nằm cùng chiếu là Hồ Đăng Lương .
  • Có người nói rằng Liên Thành từng theo đuổi cô em gái của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn là Trịnh Vĩnh Thúy nhưng không thành công.Từ đó y coi nhóm TCS như kẻ thù.Sau này Vĩnh Thúy lấy Ngô Kha nên y giết Ngô Kha, bách hại TCS và nhóm bạn bè chung quanh anh để trả thù.Cái này cũng giống như trong truyện “ Cô gái Đồ Long” có tên Hỗn nguyên Phích lích thủ Thành Khôn trả thù Dương Phá Thiên và phá hoại Minh giáo để trả mối hận tình thời trai trẻ.Tuy nhiên đây chỉ là loại thông tin quanh bàn cà phê để tham khảo chứ không thể xem là chính luận.
  • Từ ngày di tản qua Mỹ,Liên Thành không ngừng đánh phá Phật giáo Việt Nam ở trong và ngoài nước.Hằng năm cứ vào dịp 30.4 hoặc Tết âm lịch.Liên Thành thường bày trò tố cáo tội ác VC,nhất là Tường-Phan-Xuân để bán sách và quyên tiền.
  • Hoạt động chính trị gần đây nhất của Liên Thành là cùng một nhúm quân dân cán chính vô danh tiểu tốt của chế độ cũ thành lập cái gọi là Đảng Ngô Đình Diệm do y làm Đảng trưởng để lăm le chờ thời cơ về nước lật đổ chế độ Cộng sản.Điều đáng chú ý là trong cái đảng nầy  lại không hề có thành viên nào thuộc gia đình họ Ngô-dầu là hạng gia nô thấp kém nhất cũng không  thèm tham gia.
  • Ở Mỹ,Liên Thành tiếp tục thủ đoạn ngậm máu phun người,vu khống vô số người khác là Việt Cộng ,nhất là những người kinh doanh có máu mặt để lấy tiền bảo kê gọi là “ quỹ chống Cộng” gì đó.Từ năm 2011-2012 y nhiều lần lên đài phát thanh vu cáo tội làm gián điệp Cộng sản cho ông Trần Đình Minh,một Việt kiều  có hai tiệm rượu ở California.Lần này y bị hố nặng vì ông Trần Đình Minh phản kích tới bến,kiện ra tòa án Mỹ.Ngày 9.10.2014,tòa án Tối cao California công bố án lệnh xử phạt Liên Thành và đồng bọn tội vu cáo,buộc phải bồi thường cho ông Trần Đình Minh 200.000 USD.Không có tiền nộp phạt,Liên Thành phải trốn chui trốn nhủi,lẩn tránh như chuột để xù nợ.
  • Nhật báo Văn Hóa ở California ngày 27.5.2015 đã đăng bài bình luận có tính cách tổng kết về Liên Thành,có đoạn như sau:

    Sống trong một quốc gia dân chủ, thượng tôn pháp luật, thế mà ông cựu thiếu tá chẳng biết luật lệ là gì. Tha hồ vu cáo người quốc gia, đến khi bị truy tố, nhận trát toà Hoa Kỳ đòi ra đối chất thì lại lẩn tránh, chốn nhủi, không dám ngẩng mặt nhìn phápluật.  Thử hỏi vào thời loạn ly bốn mươi năm trước, ở một tỉnh lẻ như Huế, mà ông chụp mũ Việt Cộng bừa bãi như ông đang hành xử tại Hoa Kỳ, thì chắc chắn số lượng người ông giết hay bỏ tù hẳn phải cao ngất trời, và hiển nhiên những người này đều là lương dân vô tội. Như sự việc vừa xẩy ra với ông Trần Đình Minh. Thời ở Huế ấy, ông vừa một tay độc quyền nắm “luật pháp quốc gia”, một tay cầm súng cô-bồi, có gì ông chẳng làm cho thoả thú tính trong người ông ?!

  • Sau cùng,tôi có lời khuyên bà Thái Hòa nào đó rằng đừng dại dột đi theo Liên Thành làm chứng gian vu cáo người khác.Coi chừng bị phạt thêm 200.000 USD nữa đấy.

HPNP.

Chân tướng của Liên Thành –

Một kẻ vô luân, bất đạo

Thứ Tư, 30/05/2012, 20:45                                 Bài của PHAN BÙI BẢO THY

Vụ Liên Thành chủ mưu thủ tiêu thầy giáo cũ của mình là nhà thơ Ngô Kha rồi đem phi tang mất xác đã gây ra một làn sóng phẫn uất trong giới sinh viên học sinh và trí thức phật tử Huế. Nhưng không nhiều người biết được rằng, trước đó, trong mùa hè năm Mậu Thân 1968, chính kẻ sát nhân Liên Thành đã lùng bắt và chặt đầu một người bạn thân từng ăn một mâm, nằm một chiếu với Liên Thành trong suốt những năm tháng tuổi thơ ở xứ Huế.

> Liên Thành, kẻ sát nhân trong những ngày miền Trung biến động

Csatlt

Thẻ Cảnh sát của Liên Thành

Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân – một chứng nhân lịch sử của những năm tháng miền Trung biến động. Chính ông đã tham gia phong trào sinh viên phật tử từ năm 1963. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Ban Hán – Việt Đại học Sư phạm Huế, tham gia đấu tranh và được bầu làm Đoàn trưởng Đoàn Sinh viên Quyết tử Huế, vũ trang tự vệ, chống Mỹ và chống chính quyền do Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ cầm đầu. Bị lùng bắt, ông phải ẩn náu trong các chùa: Diệu Đế, Kim Tiên, rồi phải xuống tóc để giả làm thầy tu ẩn mình trong chùa Tường Vân trước khi thoát ly theo kháng chiến ở vùng chiến khu Thừa Thiên – Huế.

Sau ngày thống nhất non sông, ông làm việc ở Ban Tuyên huấn Tỉnh ủy, rồi làm Phó tổng biên tập kiêm Thư ký tòa soạn Tạp chí Sông Hương, rồi làm Báo Trưởng đại diện Báo Lao Động tại miền Trung cho đến ngày về hưu năm 1998 đã kể lại rằng: Vì biết ông là người đã tốn nhiều công sức để nghiên cứu về Kỳ ngoại hầu Cường Để và phong trào Đông Du, nên mỗi lần gặp ông, ông Hà Thúc Quyết (một người họ hàng gần với ông Hà Thúc Ký – đảng trưởng đảng Đại Việt) hay kể chuyện về người cháu nội của Kỳ ngoại hầu Cường Để là gã sĩ quan cảnh sát đặc biệt Liên Thành, một tay trùm mật vụ ở Huế giai đoạn từ 1966 đến 1974 cho ông nghe.

Ông Nguyễn Đắc Xuân bảo rằng, ông Quyết đã kể cho ông nghe rất nhiều việc làm dã tâm, tàn ác và man rợ của Liên Thành trong suốt thời kỳ ông ta nắm giữ Khối cảnh sát đặc biệt ở Thừa Thiên – Huế. Trong đó có một câu chuyện hết sức vô luân, bất đạo là chính Liên Thành đã xuống tay chặt đầu ông Hồ Đăng Lương khi ông Lương đang trốn ở xã Thủy Bằng, ngoại ô thành phố Huế. Ông Quyết còn nói thêm rằng, chuyện Liên Thành chặt đầu người bạn thân Hồ Đăng Lương còn có một người biết rất tường tận, đó là bác sĩ Hà Công Lương (sau ngày giải phóng đã sang định cư tại vùng Nam Califonia – Hoa Kỳ).

Nghe ông Quyết kể chuyện nhiều lần nhưng tình thực ông Xuân không dám tin rằng trên cõi đời này lại có một con người mất nhân tính đến như vậy. Thế rồi, một ngày cách đây chưa lâu, tình cờ ông Xuân gặp cả hai ông Hà Thúc Quyết và Hà Công Lương tại quán cà phê Sơn bên một con đường đi bộ cạnh bờ sông Hương. Lần ấy, ông Xuân đã hỏi cặn kẽ bác sĩ Hà Công Lương thực hư chuyện Liên Thành đã xuống tay giết bạn và bác sĩ Hà Công Lương đã xác tín việc làm vô luân ấy của gã đồ tể Liên Thành là có thật. Từ những thông tin của ông Quyết và bác sĩ Lương, ông Nguyễn Đắc Xuân đã lặn lội tìm gặp bà Hồ Thị Châu là em ruột của ông Hồ Đăng Lương để phối kiểm nguồn tin mà ông đã từng nhiều lần được nghe kể.

Sau khi tìm gặp được bà Châu, ông Nguyễn Đắc Xuân kể rằng: Hồi đầu những năm 60 thế kỷ trước, Hồ Đăng Lương ở thôn Dương Xuân Thượng 1 (bên phải đàn Nam Giao), có hai người bạn cùng học Trường tiểu học Nam Giao là Hà Công Lương và Liên Thành. Nhà của Hồ Đăng Lương khá, ông bà Hồ Đăng Duyên và bà Thái Thị Sen lại rất quý bạn của con. Vì thế Hà Công Lương và Liên Thành hay ở lại ăn cơm, học bài, chơi đùa ở nhà Hồ Đăng Lương. Ba người thân nhau như ruột thịt từ những năm thơ ấu cho đến những năm học trung học.

Sau đó Hà Công Lương đỗ Tú tài rồi vào Đại học Y khoa, còn Hồ Đăng Lương mãi đến năm 1967 mới đỗ và trốn lính, ở nhà với cha mẹ. Liên Thành học kém, nhà nghèo, không học lên cao được phải đi lính địa phương quân. Đến tháng 6-1966, Liên Thành nhờ áp lực của đảng Đại Việt nên xin chuyển qua làm Cảnh sát đặc biệt, được Nguyễn Ngọc Loan tin dùng trong việc đàn áp phong trào đấu tranh đô thị mùa hè 1966 ở Huế. Vì chơi thân với Hồ Đăng Lương nên Liên Thành biết bạn mình có tư tưởng chống lại chính thể VNCH.Sau Tết Mậu Thân 1968, Liên Thành được báo tin Hồ Đăng Lương có hoạt động cho Việt Cộng trong Tết Mậu Thân. Không nghi ngờ gì nữa, Liên Thành tìm bắt Hồ Đăng Lương. Đăng Lương biết thế nên trốn khỏi địa phương. Sau một thời gian truy tìm, đến ngày 6/6/1968, Liên Thành phát hiện được hầm bí mật nơi Hồ Đăng Lương đang trốn ở gần nhà ông Kiểm Hoanh, ở vùng núi sau lưng lăng Khải Định thuộc xã Thủy Bằng.Liên Thành cho giở nắp hầm bí mật và gọi Đăng Lương lên nộp mạng. Nhưng Đăng Lương không lên, Liên Thành rút chốt lựu đạn ném xuống hầm, Đăng Lương chụp được lựu đạn ném lên lại. Liên Thành điên tiết cho đào hầm bí mật của Đăng Lương, kéo Đăng Lương lên khỏi miệng hầm và cầm dao chặt đầu người bạn học đã từng ăn một mâm, ngồi học cùng một bàn suốt nhiều năm. Sau đó Liên Thành lấy đầu của Hồ Đăng Lương cắm vào một cái cọc chôn bên con đường từ lăng Khải Định về làng Dã Lê Thượng, xã Thủy Phương với mục đích phục kích đồng đội đồng chí của Đăng Lương ban đêm về lấy đầu Đăng Lương. Nhưng cả tuần sau Liên Thành không phục kích được ai, dân chúng địa phương đã lén lấy đầu Đăng Lương đem chôn.Đăng Lương bị bạn Liên Thành thảm sát, thân vùi một nơi, đầu chôn một nẻo. Sau năm 1975, một đồ đệ cũ của Liên Thành (hiện còn sống gần chợ Bến Ngự) báo cho bà Thái Thị Sen biết Hồ Đăng Lương, con trai bà, đã bị thảm sát như thế nào và đã bị vùi dập nơi đâu. Nhờ thế gia đình của Hồ Đăng Lương tìm được thân và đầu của anh đem về ráp lại, an táng ngay trong khu vườn nhà.

Nếu như ở Sài Gòn, tướng cảnh sát Nguyễn Ngọc Loan được mô tả như một gã đồ tể, ngang nhiên bóp cò súng để giết chết chiến sĩ đặc công Bảy Lốp tức Nguyễn Văn Lém, làm nạn nhân ngã xuống máu lênh láng mặt đường. Việc làm man rợ này đã được nhà báo Mỹ Eddie Adams kịp thời thu vào ống kính, và phóng viên Neil Davis của Đài ABC – Úc quay những thước phim rất rõ ràng, gây sốc cho hàng triệu lương tri trên thế giới. Bức ảnh như một ngọn cuồng phong thổi bùng ngọn lửa phản chiến ở khắp nơi. Năm 1969, nhờ bức ảnh, Eddie Adams đoạt giải Pulitzer danh giá về ảnh báo chí.Cùng thời điểm này, ở cố đô Huế, để tránh lặp lại những sai lầm của đàn anh Nguyễn Ngọc Loan. Thiếu tá – Trưởng ty Cảnh sát Liên Thành đã nham hiểm hơn khi âm thầm ra lệnh cho thuộc hạ của mình bắn chết hàng chục mạng người mà không cần tra xét. Điều tồi tệ hơn là sau khi lặng lẽ giết người, Liên Thành còn đăng đàn đổ lỗi cho phía Cách mạng và đòi đưa người này, người nọ ra trước tòa án quốc tế để xét xử. Nhiều người dân ở Huế cho rằng đó là một hành vi vô liêm sỉ của một tên đồ tể vô luân mà không một ai khi đã biết rõ chân tướng của ông ta không khỏi lên tiếng.

Xin được nói thêm rằng, những cuộc hạ sát của Liên Thành đều diễn ra khi chính quyền Thừa Thiên – Huế đã vãn hồi trật tự, nghĩa là lực lượng Quân giải phóng đã rút ra khỏi nội thành. Liên Thành thường cho đàn em của mình hành động vào ban đêm, ở những địa điểm vắng và nếu có ai đó hay báo chí Hoa Kỳ phát hiện thì đổ vấy việc làm ấy cho phía bên kia, vì chắc chắn rằng chẳng có ai đứng ra làm nhân chứng…

Ngoài những việc làm trái với luân thường đạo lý là giết thầy, giết bạn… trong những năm tháng làm trùm mật vụ ở đất cố đô, Liên Thành đã xua quân mở chiến dịch Bình Minh lục tung thành phố, đàn áp, bắt bớ, giam cầm những người yêu nước. Mở đầu chiến dịch, chúng bắt và đánh đập dã man các anh Lê Văn Thuyên, Nguyễn Hoàng Thọ, Trần Đình Sơn Cước, Nguyễn Duy Hiền, Bửu Chỉ tại Trường Đồng Khánh, nơi sinh viên Huế đang giúp đỡ bà con ở Quảng Trị rời vùng chiến sự để lánh nạn.

Liên Thành còn lợi dụng quyền hạn Trưởng ty Cảnh sát của mình để bắt người nhằm trả thù cá nhân, ví dụ như vụ ông Ngô Sỹ Dinh một trung sĩ Biệt động quân được cho giải ngũ vì lý do thương tật. Về quê, được dân bầu làm chủ tịch xã Thủy Phú, quận Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên. Trong giai đoạn này, ở Thừa Thiên có diễn ra bầu cử nghị viên Hội đồng cấp tỉnh, có hai liên danh ra tranh cử tại xã Thủy Phú gồm ông Tráng Cử là cha ruột của Liên Thành và ông Lê Quý Vũ. Lúc này, ông Dinh với chức vụ chủ tịch xã đã không ủng hộ ông Tráng Cử mà lại ủng hộ ông Lê Quý Vũ. Vì việc này mà Liên Thành đâm ra thù hận ông Dinh. Lợi dụng chiến dịch Bình Minh, Liên Thành đã vu cho ông Dinh là Việt Cộng nằm vùng nên cho lệnh bắt, đánh đập rất dã man rồi cho lưu đày ở Côn Đảo.

Ở Huế thời kỳ này có rất nhiều gia đình làm ăn giàu có, do không chung chi cho Liên Thành và đám tay chân cũng bị quy kết là Việt Cộng nằm vùng hoặc tiếp tay cho Việt Cộng nên bị bắt về trung tâm thẩm vấn để tra xét đến lúc nào lòi tiền ra mới thôi. Nhiều người không chịu đưa tiền hối lộ thì Liên Thành ra lệnh thủ tiêu như trường hợp ba cha con ông chủ hiệu thuốc Bắc Thiên Tường…

Lúc còn đương chức hành sự, Liên Thành đã thể hiện hết bản chất của một kẻ sát nhân khát máu, đạp lên mọi giới hạn của đạo đức và nhân tính con người. Những tưởng rằng, sau khi chính quyền miền Nam sụp đổ, những ngày dài chui nhủi trong cảnh sống lưu vong nơi đất khách quê người Liên Thành phải tĩnh tâm để nhìn lại, để sám hối trước mọi tội lỗi của mình và mưu cầu một chút thanh thản lúc cuối đời trước khi trở về thế giới bên kia. Thế nhưng, với trái tim của một kẻ vô luân, trên đất Mỹ, Liên Thành tiếp tục viết sách để bôi nhọ những bậc đại lão hòa thượng như Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang, bôi nhọ những học giả, trí thức từng tham gia trong phong trào đấu tranh đô thị.

Tệ hại hơn, ông ta còn đi quyên góp tiền của những kiều bào nhẹ dạ để lập nên cái gọi là “Ủy ban truy tố tội ác Đảng Cộng sản Việt Nam” do ông ta làm chủ tịch. Gọi là ủy ban cho oách để vòi tiền thiên hạ chứ thực chất cũng chỉ quanh quẩn mấy chuyện vu oan giá họa cho thầy giáo cũ của mình là nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, rồi các bậc thức giả trong phong trào đấu tranh đô thị như Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan…

Quá chán ngấy với trò vẽ rắn thêm chân của Liên Thành, ở Mỹ, nhiều trí thức và cựu quân nhân của chế độ Sài Gòn đã bày tỏ sự bài xích và bất hợp tác với Liên Thành mỗi khi ông ta tìm đến để giới thiệu những tác phẩm xuyên tạc của mình. Nhiều người biết rõ trái tim đen dối trá của Liên Thành thì đã phản ứng bằng cách lạnh nhạt, người ta cho rằng  chẳng qua đây là một cuộc đánh trống khua chiêng của Liên Thành để tự quảng cáo mình một cách dễ dãi phù hợp với bản chất cố hữu của ông ta từ trước tới nay. Những người có quan tâm mà im lặng thường không phải là họ không biết, nhưng chỉ vì vấn đề và hoàn cảnh chẳng đáng quan tâm nên không đáng nói mà thôi.

Nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân khẳng định: Nghiên cứu văn hóa, lịch sử Việt Nam tôi chưa hề gặp một mẫu nhân vật phản diện nào mang cái nghiệp độc ác, quỷ quyệt nặng nề như Liên Thành. Không biết đến bao giờ Liên Thành mới giải được cái nghiệp chướng nặng nề ấy…

Để kết thúc bài viết này, chúng tôi xin mượn lời cổ nhân để gửi gắm đến kẻ sát nhân trong những ngày miền Trung biến động Nguyễn Phúc Liên Thành rằng: Hàm huyết phún nhân, tiên ô tự khẩu, thiên võng khôi khôi sơ nhi bất lậu… có nghĩa là càng cay nghiệt lắm thì càng oan trái nhiều… càng đào sâu thì càng khó lấp…

                                                                                                                                                                                   Phan Bùi Bảo Thy

LIÊN THÀNH

VÀ NHỮNG SỰ THẬT HAY LỪA DỐI ?

                                                                                                                                                                                                        Bài của Bảo quốc Kiếm

Từ khi đọc được cuốn sách tình báo chính trị “Biến Động Miền Trung” của ông Liên Thành, nguyên thiếu tá Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia tỉnh Thừa thiên-Huế (1966-1974) bản nông dân nghe nụ cười hoà nước mắt trào dâng. Tôi nói là nghe, chứ không phải thấy. Tôi nghe, tôi thật sự nghe trong lắng đọng của tâm tư, sâu kín, xa dài, đau đớn và pha lẫn những nụ cười đôi khi nhẹ nhàng, có lúc ác nghiệt, đau đớn khôn lường cho số phận Dân tộc Việt. Từ đó, tôi quyết định trình bày những gì tôi thấy nó KHÔNG THẬT, TIẾU LÂM VÀ GIAN ÁC mà cuốn sách Biến Động Mền Trung đã chuyển tải. Cuốn sách tôi đang viết được đặt tên rất nhà quê, đó là LIÊN THÀNH VÀ MẮM TÔM (download). Tuy nhiên, do yêu cầu tìm lại lịch sử một cách lương thiện, tôi phải truy lục tài liệu, luận chứng vững chãi, do đó nó sẽ dài dòng. Vừa đưa lên Internet 26 chương đầu, thì ông Liên Thành lại đi Úc để quảng bá cuốn sách của ông. Tôi đã đọc bài tường thuật và Diễn văn của Chủ tịch Cựu quân nhân Nguyễn việt Long, thấy mình ngẩn ngơ, khó chịu, đau đớn, nhục nhã. Nhân có vài vị yêu cầu tóm lược cái nhìn của tôi về cuốn sách ấy, nên xin phép bàn sơ vài chuyện về tác giả và tác phẩm ấy.

Là một kẻ ít học, nhưng thích đọc sách. Là một người nhà quê nên ưa sự thật, ghét lừa dối; do đó, tôi chỉ trình bày trong phạm vi hiểu biết cấp thấp của mình và đúng như CHÍNH NÓ. Tìm thú đọc sách nhưng không nô lệ cuốn sách đó là ý nguyện xưa nay của bản kiếm. Chính vì vậy, những thổn thức nổi lên cuồn cuộn khi đọc phải một tác phẩm mang tính Tình báo Chính trị của Liên Thành. Cái khổ nỗi là, khi gọi là Tình báo thì nó mơ màng khó hiểu; khi là chính trị thì nó thủ đoạn khôn lường. Vậy thì làm sao hiểu được sự thật ? Theo tôi, trước hết phải tìm thấy sự thật của chính người viết khi viết về chính tác giả. Từ khởi điểm chúng ta phải có niềm tin vào tác giả, thì sự đánh giá tác phẩm mới không nhầm lẫn. Và bây giờ thử xem Liên Thành nói về chính ông, về đối tượng của ông như thế nào trước khi tìm hiểu về sự thật tình báo chính trị của ông ?

  1. Không thật về chính mình:

Khi mới cầm cuốn sách, coi bìa trước, lật bìa sau, tôi ngạc nhiên khi thấy ông ghi bên cạnh tấm hình Mai Bạc là:”1969-1975 Chỉ huy trưởng Cảnh sát Quốc gia Thừa thiên Huế”. Là một cư dân tại Huế, và có dịp vào Bộ chỉ huy Cảnh sát vào khoảng hạ bán niên 1974, tôi không thấy ông Thiếu tá Liên Thành, mà gặp ông Trung tá Hoàng thế Khanh làm Chỉ huy trưởng. Vậy điều này có là sự thật hay không ? Năm ngàn Cảnh sát Thừa thiên Huế có ai dám bảo là đúng, thì nói thử xem ? Một điều hiển nhiên như thế mà còn nói sai, thì sự thật nào khi ông viết về cái gọi là Tình báo, Chính trị ? Về lý lịch cá nhân ông, ông đã viết trong các trang 107, 205, 208 của cuốn sách hoàn toàn trật trẹo với nhau. Xin trích lại một đoạn tôi đã viết:

“Nơi trang 205, Liên Thành viết:

            1-“Hoàng kim Loan sinh và chánh quán tại xã Phong an, quận Phong điền, tỉnh Thừa thiên. Tính đến tháng 5 năm 1972 hắn vừa đúng 56 tuổi”.(1972-56=1916)

            Tại trang 208, Liên Thành viết:

2-“Nhưng Hoàng kim Loan không ngờ lần này, hắn gặp một đối thủ dù tuổi đời chỉ mới 26, thua hắn 30 năm, vào nghề sau hắn 18 năm, nhưng thừa khả năng, lòng can đảm, ý chí sắt đá của một sỹ quan quân lực Việt nam Cộng hoà, và là nhân viên công lực của lực lượng Cảnh sát Quốc gia miền Nam Việt nam. Viên sỹ quan trẻ tuổi này đã bẻ gãy kế hoạch của Hà nội và Hoàng kim Loan”.(1972-26=1946)

Nơi trang 107, ổng viết:

3-“Thưa thầy, tôi là Liên Thành, học trò cũ của thầy môn Việt văn, lớp đệ nhị B2 tại trường Quốc học Huế, niên khoá 57-58”.(1957-17=1940)

Trang 108, ổng viết:

4-“…đó là Nguyễn đắc Xuân (Nguyễn đắc Xuân sinh năm 1937 tại Huế, nhưng trên giấy tờ khai sinh là 1943, hắn gốc Quảng nam)..”. 

Qua những đoạn trích dẫn trên đây, chúng ta biết Liên Thành là ai ?

            Từ trích dẫn 1: Hoàng kim Loan, vào tháng 5 năm 1972 đúng 56 tuổi, nghĩa là hắn sinh năm 1916. Từ trích dẫn 2, “thua hắn 30 năm”; nghĩa là Liên Thành sanh năm 1946. Đối chiếu với trích dẫn 3, thì “học sinh đệ nhị 2B niên khoá 57-58”. Chúng ta cũng thấy rằng, ít nhất 17 tuổi mới học đệ nhị, thì trích dẫn 3 cho thấy, Thành sinh năm 1940.

            Như thế, một thiên tài xuất chúng mang tên Liên Thành ra đời mà không ai biết. Chỉ mới 11-12 tuổi đã học đệ nhị. (sinh năm 1946 học đệ nhị niên khoá 57-58). Điều này được xác nhận lại trong  trích dẫn 2: “tuổi đời chỉ mới 26” (1972-26= 1946). Những điều này khế hợp với: “thua hắn 30 năm” (26+30=56). Thế nhưng, qua trích dẫn 4, chúng ta lại thấy khác, vì ông Liên Thành là bạn học từ tiểu học với Nguyễn đắc Xuân, nhưng Xuân sinh 1937, lại khai sinh là 1943. Do vậy, hoá ra Liên Thành lại sinh năm 1943 ??? Cộng lại, chúng ta có 3 Liên Thành, một sinh năm 1940, một sinh năm 1943, một sinh năm 1946. Vậy, ông nào làm Trưởng ty ???”

Còn vui hơn nữa là, cho đến 14-7-2009, khi ông Quốc Việt ở Úc phỏng vấn thì Liên Thành mới chính thức nói: ”năm nay tôi đã 66 tuổi”, nghĩa là ông sinh năm 1943. Điều ấy lại tự xác nhận sự bất minh của ông. Nếu sinh năm 1943 thì làm sao học lớp đệ nhị B2 vào năm 1957-1958 khi còn 14 tuổi ? Làm sao nói được là năm 1972 mới 26 tuổi như trong sách đã ghi ? Tại trang 57 của sách BĐMT, Liên Thành xác định ông làm Chỉ huy trưởng CSQG/TT-Huế cho đến 30-4-1975, nay ông lại nói là cho đến cuối năm 1974, vậy nó đúng chỗ nào, sự thật ở đâu ? Sau sự xác nhận ấy, Liên Thành lại lừa dối trắng trợn thêm khi ông nói: “Tôi đi khoá 16 Thủ đức, ra trường phục vụ tại chi khu Nam hoà, làm Đại đội trưởng Nghĩa quân, Đại đội trưởng Địa phương quân”. Có ai xác nhận được Nghĩa quân đã thành lập ĐẠI ĐỘI năm nào không ? Sự thật về chính ông, ông không biết, thì sự thật nào mà người đọc có thể tin hả ?

  1. Không biết đối tượng:

Là một Chỉ huy trưởng Cảnh sát, thế nhưng khi ông lên giọng buộc tội những nhà lãnh đạo Phật giáo là Cộng sản, ông không hề trình bày những theo dõi, khai thác do ông chỉ huy để đưa đến kết luận, mà chỉ  căn cứ vào lời tên tình báo Cộng sản Hoàng kim Loan và lời tên Ủy viên BCT đảng Cộng sản là Tố Hữu. Vậy Liên Thành là ai ? Để chứng minh điều này, tôi xin trình bày những bất minh của ông như sau:

1-Khi nói về HT Thích Trí Thủ nơi trang 299, Liên Thành cho là: “Thích như Ý là anh ruột HT Thích trí Thủ”. Như thế, rõ ràng ông Thành chẳng biết gì về đối tượng mà ông bắt. Rõ ràng ông Thích như Ý trú trì chùa Trà am là người Quảng nam, còn HT Trí Thủ là CON TRAI ĐỘC NHẤT, người Quảng trị. Vậy sự thật ở đâu ? Trong câu kế tiếp, ông Thành cho rằng HT Trí Thủ là TỔNG THƯ KÝ VIỆN HOÁ ĐẠO. Trang 293, Liên Thành cũng đã nói điều này. Lại là một trật lất của ông Chỉ huy trưởng CSQG/TT Huế, là người Huế, là tình báo, là vương gia, là…bá láp ! HT Trí Thủ chưa bao giờ là Tổng thư ký cả, mà là ngài Thích huyền Quang. Vậy sự thật ở đâu ?

2-Khi nói về ông Thích chánh Trực, nơi trang 206, Liên Thành viết:

‘Thích Chánh Trực TRỤ TRÌ CHÙA TƯỜNG VÂN và hàng ngàn cơ sở nằm trong các khuôn hội tại 13 quận thuộc Thừa thiên Huế để thi hành công tác khuấy động chính trị gây xáo trộn và rối loạn tại miền trung và Thừa thiên Huế”.

Do vậy, nơi trang 284, Liên Thành cho rằng TCT đem Việt cộng Hoàng kim Loan vào chùa Tường vân để ở hơn một năm. Trong thực tế, ông Thích chánh Trực là đệ tử Hoà thượng Thích lương Bật, thuộc chùa Kim tiên, thì làm sao ông ta Trú trì chùa Tường vân thuộc ngài HT Thích tịnh Khiết, nơi mà chú và anh ông Thành làm đệ tử ? Đã không phải Trú trì chùa Tường vân, thì chuyện đem Hoàng kim Loan vào ở hơn một năm làm sao xảy ra ? Vậy sự thật ở đâu  ?

3-Khi nói về ông Nguyễn khắc Từ, Trưởng ban hướng dẫn gia đình Phật tử Thừa thiên Huế, Liên Thành cho ông ta là nhân viên tình báo của Cộng sản bên cạnh HT Thích trí Quang. Cũng trong trang 283 Liên Thành lại cho thấy Nguyễn khắc Từ là nhân viên thuộc cấp của ông, khi ông viết: ”Báo nhận hiểu và thi hành đi”. Trong một cuộc phỏng vấn khác, Liên Thành lại cho Nguyễn khắc Từ là Đại tá Tình báo chiến lược ! Như thế hoá ra Liên Thành là Đại tướng Tình báo của Cộng sản Hà nội chăng ? Xin quý vị theo dõi cuốn sách LIÊN THÀNH VÀ MẮM TÔM để cùng cười, cùng khóc với quê hương.

Tóm lược vài điều như thế để đồng bào thấy rằng tác giả Biến động Miền Trung đã hoàn toàn không biết chính mình, không biết đối tượng mà ông truy bức, chỉ nói càn, nói nhảm để buộc tội Phật giáo, đẩy đưa những thành phần tranh đấu 1966 về phía CS mà thôi. Tôi sẽ cố gắng dẫn chứng cụ thể, luận chứng rõ ràng theo thực tế về những điều mà ông Liên Thành đưa ra trong cuốn sách Biến Động Miền Trung nhằm làm sáng tỏ những điều mà ông ta và phe nhóm  cho là “sự thật lịch sử”. Tôi ước mong được sự chỉ giáo từ mọi phía, mọi người, mọi giai tầng xã hội để không cho những kẻ phù thủy bẻ cong lịch sử đích thực.

Riêng về vụ Thảm sát Mậu thân 1968, Liên Thành đã chứng tỏ sự lừa dối trắng trợn trong việc Hồ chí Minh, Nguyễn văn Thiệu đã điều hợp tình hình, mà Liên Thành thủ một vai trò quan yếu tại Huế. Thực tế, vụ thảm sát Mậu thân hoàn toàn bị cả ba phía bịt kín cho đến ngày nay. Liên Thành vẫn bám chặt con số 5327 người bị giết và 1200 người mất tích mà không chứng minh cụ thể.Trong cuộc phỏng vấn mới đây của ông Quốc Việt, Liên Thành xác nhận “không nhà nào không có người bị giết hay mất tích”, vậy tại sao chỉ có khoảng 6000/130000 người như Liên Thành nói ??? Nguyễn văn Thiệu đã đưa hung thần Nguyễn ngọc Loan ra Huế ngay tức khắc để chận đứng báo giới trong và ngoài nước, không cho một ai bén mảng đến hiện trường của Mồ chôn Tập thể. Có lạ lùng lắm không khi biến cố này xảy ra thì Chuẩn tướng Ngô quang Trưởng Tư lệnh SĐ I không có mặt tại BTL một ngày một đêm, Trung tá Phan văn Khoa, Tỉnh trưởng mất tích bảy ngày; Phó Tỉnh trưởng bị VC bắt từ đầu, Phó Thị trưởng bị giết ngay, Thiếu tá Tiểu khu phó bị thương và bị loại; Thiếu tá Tình đoàn trưởng XDNT bị giết tàn bạo; chỉ còn lại Liên Thành và Nguyễn văn Tố Tham mưu trương Tiểu khu điều hợp. Hậu quả của tất cả điều đó gói gọn trong một đoạn của Liên Thành tại trang 144:

“Việt cộng đã vào thành phố quá dễ dàng, Y NHƯ ĐI VÀO CHỖ KHÔNG NGƯỜI. Cũng chính vì vậy mà từ đêm 2 Tết và liên tục đến ngày mồng 6 Tết, bọn chúng muốn đi đâu thì đi, muốn bắt ai cứ việc bắt, muốn bắn giết ai cứ việc bắn, cứ việc giết, tự do, thoải mái  hành động, thoả mãn thú tính, và hậu quả là điêu tàn, là đổ nát, là tang thương, là 5327 thuờng dân vô tội bị lính ông Hồ giết chết, không nguyên nhân, cũng chẳng cần lý do, mà quân đội cũng như lực lượng Cảnh sát quốc gia Thừa thiên Huế không can thiệp ngăn chận, và bảo vệ dân chúng”…

BQK-23-7-09

hạ tải tập sách:123 trang)

  HỒI KẾT ĐEN NHƯ MÕM CHÓ CỦA LIÊN THÀNH

Mặc dầu gia tộc Nguyễn Phước nói chung và gia đình Liên Thành nói riêng có truyền thống theo đạo Phật.Nhưng từ năm 1966 đến nay y đã cam tâm theo đảng Đại Việt Thiên Chúa Giáo,tiếp tay cho Nguyễn Ngọc Loan điên cuồng đánh phá,bách hại đồng bào phật tử mà đa số là những người yêu nước  cho nên cả đồngb bào Phật tử trong và ngoài nước đều khinh bỉ,phỉ nhổ,coi y như kẻ đại nghịch bất đạo.Thế rồi gần đây nhất  y tuyên bố: Tôi sẽ theo đạo Công giáo và chịu phép rửa tội vào dịp lễ Chúa Phục Sinh tại nhà thờ “kính”, tức nhà thờ Chánh Tòa của Cộng Đồng Công Giáo tại Orange County, California, vào lúc 6 giờ chiều, ngày 11 tháng 4 năm 2020. Địa Chỉ tại Garden Grove, California, USA.

Lý do cải đạo được Liên Thành giải thích,nguyên văn như sau:

“ Giờ đây Phật Giáo Việt Nam trong nước và hải ngoại đang ở trong giai đoạn cuối của Pháp nạn, giai đoạn tan rã hoàn toàn không còn đứng dậy nổi, bởi nhiều lý do như sau:

1/ Đa số tăng lữ là do Bộ Công An cộng sản đào tạo. Bọn họ được huấn luyện bởi một trường huấn luyện tăng sĩ Phật Giáo của Bộ Công An tại Tỉnh Bình Định. Học xong chúng được tung ra nắm quyền điều khiển các chùa trong nước và hải ngoại.
2/ Hàng tăng lữ được CSVN đào tạo này là một lũ ăn cướp, một lũ Cộng tăng, tham tăng, dâm tăng.

3/ Đa số chùa chiền và tăng lữ tại Việt Nam là của Ủy Ban Tôn Giáo thuộc Mặt Trận Tổ Quốc. Bọn chúng chỉ biết đảng cộng sản và “bác Hồ” của chúng chứ không biết Đức Phật là ai. Bọn chúng đã để tượng của ác quỷ Hồ Chí Minh ngang hàng với tượng Phật Thích Ca trên bàn thờ Phật.

4/ Tại hải ngoại cũng vậy, hằng ngàn tăng lữ trẻ từ trong nước được đảng CSVN đưa ra hải ngoại. Tất cả bọn chúng là Công an.

5/ Hàng ngàn ngôi chùa tại hải ngoại được thành lập do tiền của Chính Phủ Cộng Sản Việt Nam và tiền đóng góp của một số lớn Phật tử bị mê hoặc vì thiếu thông tin chính xác.

6/ Tại một số lớn các chùa ở Hoa Kỳ, nhất là ở California, từ trụ trì xuống hàng tăng lữ nam, cũng như nữ, đều là công an cộng sản trá hình.

7/ Một số lớn các chùa tại hải ngoại là cơ sở kinh tài, rửa tiền, đưa người từ Việt Nam sang Hoa Kỳ dưới dạng tu sĩ, tôn giáo. Mỗi người có giá là $ 40.000 đô.

8/ Những tu sĩ giả dạng này kêu gọi tín đồ đóng góp tiền mua chùa, xây chùa. Một thời gian sau, thầy bán chùa lấy tiền chạy cùng sư cô mất dạng, chẳng tìm được thầy ở đâu cả.

Tóm lại Pháp nạn đang ở cao điểm, Phật giáo đang trên đà hủy diệt bởi đảng cộng sản Việt Nam, vì Tăng Đoàn Phật Giáo do Bộ Công An Cộng Sản Việt Nam đào tạo và điều khiển.”

Đúng là những lời lẽ vu khống trắng trợn. Có lẽ cũng nhờ đó mà y được một nhà thờ ở Quận Cam tiếp nhận cải đạo và làm lễ rửa tội.Kết nạp thêm y, cộng đồng tín hữu Ki tô giáo ở Quận Cam bỗng nhiên phải rước vào một con chiên ghẽ.Không biết những người Thiên chú giáo chân chính ở trong và ngoài nước nên buồn hay nên vui.?

     Sau cùng con chiên ghẽ ấy đã chết ở Mỹ vào tháng 4.2021. Thôi thế cũng xong.

                                                                    An Nhiên  LÂM MỸ NGỌC – (CA-USA)

CHUYỆN DÀI
MẬU THÂN – HUẾ

                                                                          Bài của  HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN

      Mấy hôm nay trong những ngày giáp Tết  Mậu Tuất 2018 trên một số trang mạng  và trong dư luận bạn bè ở trong và ngoài nước đang chú ý tới một bức thư của ông Hoàng Phủ Ngọc Tường có nội dung xin lỗi về những điều ông đã trả lời phỏng vấn trong bộ phim tài liệu “Việt Nam một thiên sử truyền hình” của Stanley Karnov công chiếu vào năm 1983. Tôi đã xem phim ấy và đã đọc lá thư xin lỗi của ông Tường do nhà văn Nguyễn Quang Lập công bố nóng hổi trên mạng. Xin tạm gác mối quan hệ anh em ruột thịt để nhìn mọi việc một cách tỉnh táo, trung thực và để có thể hiểu được sự thực.

– Sự thực là trong chiến dịch Xuân Mậu Thân, ông Tường tuy có “xuống núi” nhưng không hề vào đến thành phố mà chỉ ở tại một căn cứ tương đối an toàn và xa chiến trường để đón tiếp các nhân sĩ trí thức như Hòa thượng Thích Đôn Hậu, bà Nguyễn Đình Chi, Tiến sĩ Lê Văn Hảo, cụ Nguyễn Đóa… Về sau, Ts Lê Văn Hảo sang định cư ở Pháp và công tác tại bảo tàng Louvre ở Paris đã xác nhận điều này với một số bạn bè và cơ quan truyền thông nhưng cho tới bây giờ, những người có ác ý vẫn phớt lờ sự thật đó, tiếp tục vu cáo anh Tường vào thành phố, mở tòa án nhân dân và là đồ tể giết người không gớm tay.

– Khi trả lời phỏng vấn trong phim Việt Nam một thiên sử truyền hình, ông Tường đã xưng chúng tôi hoặc tôi như là người có mặt tại chiến trường thành phố trong khi ông không hề trực tiếp tham dự. Có lẽ khi ấy ông Tường cho rằng đây là cơ hội để phát biểu thay những người trong cuộc vốn không có cơ hội tiếp cận với truyền thông nước ngoài. Nhưng trong nghề văn, nghề báo tác giả có thể lấy tư liệu từ thực tế của những người trong cuộc chứ không nhất thiết phải là người trong cuộc miễn là không nói sai sự thật. Nếu cho rằng cách xưng chúng tôi hoặc tôi trong đoạn trả lời phỏng vấn nói trên là sai thì bất quá chỉ là vấn đề chữ nghĩa chứ không thể xem là bằng chứng của tội ác và cũng không cần phải có một là thư xin lỗi nghiêm trọng đến thế. 

– Ngôn ngữ phát biểu của ông Tường khi trả lời phỏng vấn quả là có hơi cứng. Có lẽ khi ấy ông Tường tự đặt mình trong hoàn cảnh chiến cuộc Mậu Thân nên chỉ nhấn mạnh đến nhiệm vụ chiến đấu. Và quả thực tình hình năm ấy (1981) vẫn còn nặng nề u ám không khí chiến tranh, đất nước còn bị thù trong giặc ngoài bao vây cấm vận đến nghẹt thở. Trung Quốc, Mỹ, Thái Lan… liên thủ tấn công trên khắp các mặt trận. Ngôn ngữ của thời ấy khác với bây giờ nhiều lắm. 

– Điều mà ông Tường chưa nói được (mà thực ra là vì ông Tường không đủ thẩm quyền và trách nhiệm phát biểu) – trong trả lời phỏng vấn là cái phần bóng tối có những hành động oan sai, nhầm lẩn hoặc tai nạn ngoài ý muốn… bề nào cũng đã gây đau thương cho một bộ phận đồng bào Huế. Cụ thể như cái chết của các giáo sư người Đức ở Đại học Y khoa Huế. Bác sĩ Nguyễn Văn Đệ bị đưa đi phục vụ bệnh viện tiền phương nhưng không thấy trở về. Giáo sư Lê Văn Thi dạy Toán  trường Quốc Học Huế là người có tiếng ham vui chơi nhưng không hề có chính kiến thân Mỹ, chống Cộng gì cả. Sau này đọc “Giải khăn sô cho Huế” của Nhã Ca, tôi lại biết thêm một trường hợp đáng tiếc là cái chết của ông Võ Thanh Minh tức nhà thơ Võ Song Thiết,-một huynh trửng Hướng Đạo sinh Việt Nam, người từng thổi sáo bên hồ Léman ở Thụy Sĩ để cầu nguyện hòa bình cho Việt Nam năm 1954.Sau này tôi được nghe nói thêm là ông Võ Thanh Minh là một huynh trưởng Hướng đạo được Hội Hướng Đạo Quốc tế phong tước Hiệp sĩ,một cấp cao nhất trong ngành.Trong chiến cuộc Mậu Thân,hễ nơi nào vừa bị bom pháo.có người bị thương là ông mặc chiếc áo Hiệp sĩ Hướng Đạo chạy đến tìm cách giúp đỡ theo đúng tinh thần Hướng đạo sinh.Cách ăn mặc không giống ai của ông có thể đã khiến cho một số người ngoại cuộc thấy không bình thường,nghi ông là gián điệp.Trường hợp của thầy Lê Văn Thi cũng có thể là do một số người địa phương vốn có hiềm khích tư thù gì đó nên đã chỉ điểm cho quân giải phóng để làm hại… 

Tuy nhiên đã có một nhân vật tương đối có thẩm quyền và trách nhiệm phát biểu về vấn đề này. Đó là ông Lê Minh, bí danh Tư Minh, nguyên chỉ huy chiến trường Trị Thiên Huế trong chiến dịch Mậu Thân đã không né tránh trách nhiệm về những sai lầm này của phía cách mạng. Ông từng phát  biểu công khai trên báo: “Nếu có một người bị oan sai thì phải minh oan cho một người. Có trăm người thì phải minh oan cho cả trăm”.

Đáng tiếc là ông Tư Minh chỉ nói thế rồi bỏ đó và cho đến nay những người trong cuộc có trách nhiệm và thẩm quyền cao nhất hầu hết đã qua đời. Những người kế tục càng khó có thể gánh vác trách nhiệm này. Có người đề nghị tổ chức một lễ truy điệu chung cho đồng bào chiến sĩ nạn nhân trong chiến cuộc nhưng cũng không thực hiện được. Do đó oán khí càng nặng. Giá như những người trong cuộc có trách nhiệm kịp thời giải mã những nổi đau, nổi oan, cái được cái mất ấy của đồng bào Huế thì cái “hậu Mậu Thân” đã không đến nỗi kéo dài và khó chịu như hiện nay. Trong khi đó, bên Mỹ có tên cựu thiếu tá cảnh sát Liên Thành cứ đem bao nhiêu ân oán giang hồ từ những mùa đấu tranh của đồng bào Phật giáo đổ lên đầu ba anh em chúng tôi là Hoàng Phủ Ngọc Tường – Hoàng Phủ Ngọc Phan – Nguyễn Đắc Xuân. Thế là năm mươi năm qua, cả ba người chúng tôi đã trở thành những con vật tế thần, giơ đầu chịu báng. Đây cũng chính là điều ông Tường cảm thấy bức xúc, phải lên tiếng  để giải tỏa cho mình.

Có điều nếu trong cuộc trả lời phỏng vấn năm 1981 ông Tường dùng ngôn ngữ hơi bị cứng thì trong thư xin lỗi vừa qua, ngôn ngữ của ông lại quá mềm. Đúng ra ông chỉ cần khẳng định mình không có mặt trong thành phố Huế và không hề giết người là đủ chứ cần gì phải “ngàn lần xin lỗi”?

Ông Tường bị tai biến từ năm 1998, nằm liệt giường từ hai mươi năm nay.Ông rất thiếu thông tin về hoạt động văn hóa,chính trị ở trong và ngoài nước. Và hơn nửa năm nay, ông phải dùng thức ăn lỏng do bệnh viện cung cấp hằng ngày. Đồ ăn thức uống phải bơm qua ống nhựa vào  thẳng dạ dày. Ông phát âm không chỉ khó nghe mà không thể nghe được. Tôi ngồi bên cạnh, cúi xuống ghé tai thật gần mà cũng bó tay.Vậy mà cái thư xin lỗi vừa qua mở đâu bằng câu: “Tôi đọc cho con gái những dòng này v.v…”. Thật là khó mà tưởng tượng nổi ông Tường làm sao để diễn đạt được một cái thư cay đắng như thế qua ngôn ngữ  ấm ớ trong cổ họng? Thư ấy được công bố từ nguồn của Bọ Lập tức nhà văn Nguyễn Quang Lập. Trong thư quả có một phần hơi hướm ngôn ngữ quen thuộc của ông Tường nhưng không biết có bao nhiêu câu chữ đã qua bàn tay biên tập của Bọ Lập? Ông Lập vốn rất quí mến ông Tường nên tôi không nghĩ rằng ông Lập có ý gì xấu làm hại ông Tường. Nhưng ông Lập là nhà văn dám nói thẳng nói thật những điều khác chính kiến. Và cái cách ông Lập giúp ông Tường giải trừ oan khiên thì thực tế đã phản tác dụng. Những kẻ ác ý không những không ngừng vu cáo mà còn thừa thắng xông lên. Cuộc chiến tranh mạng này sẽ không có điểm dừng. Nói “Chuyện dài Mậu Thân – Huế” chính là sự không có điểm dừng này.

Ông Tường nay đang ở vào những ngày cuối đời. Rất mong đừng ai bắt ông phải gánh chịu thêm những chuyện thị phi vốn đã quá nhiều. Năm ngoái ông Tường bệnh nặng ở Huế suýt đã ra đi. Tôi đã về Huế lo hậu sự. Trong phần chuẩn bị hậu sự đó có mấy câu thơ của tôi viết để tặng ông:

Thức suốt đời người viết chữ TÂM
Chữ ấy dường như đã viết xong
Gửi lại dòng Hương lời giã biệt
Một vừng trăng trong vắt lòng sông”

Anh Tường ơi! Cứ yên tâm dưỡng bệnh đi nhé.!

Mọi việc đâu còn có đó.Và vẫn còn có em đây – đứa em luôn luôn vững vàng trong mọi cuộc chiến đấu.

                                                                                                 HPNP